Chương 2: (Vô Đề)

Giọng nói này rất nhẹ nhành trong trẻo lại có nét ương bướng, Hà lệ Chân nghe thấy thì đầu càng cúi sâu hơn.

Anh ta đứng ở cuối hàng, gần phía cửa nên nhìn không rõ lắm, bây giờ bước ra mới làm cho ánh mắt Thương Khiết sáng ngời.

"Nào, nào, cậu lại đây gần một chút đi." Cô gọi vậy, người đó bèn đứng vào giữa.

Người này vẫn còn trẻ, tóc đen như mực, không nhuộm cũng không vuốt keo, có vẻ hơi dài, chạm tới cả lông mi, hai bên tóc mai hơi rối. Có thể do

là ngày đầu tiên đi làm, nên chưa kịp nhận đồng phục, cậu ta chỉ bận một chiếc quần đen đơn giản, phía trên là áo sơ mi ngắn tay màu xám.

Bộ quần áo trông có vẻ là hàng rẻ tiền, nhưng một người đàn ông đẹp mã mà mặc vào thì cũng rất bắt mắt.

Thương Khiết đánh giá cậu ta, cậu ta cũng không nói gì, thoải mái để cô ngắm nghía.

Thương Khiết cười và nói: "Anh lại đây!" Rồi nhìn qua người vừa giới thiệu cậu ta: "Anh cũng ở lại đây."

Người được gọi kia đứng lại, còn những người khác lập tức cúi người chín mươi độ, đồng thanh: "Chúc quý khách vui vẻ." Sau đó đi ra ngoài.

Sau khi đóng cửa, người đàn ông được gọi sau đi đến bật nhạc chọn vài

bài hát, tiếng nhạc du dương ngừng lại, ngay sau đó là những tiết tấu

rộn rã vang lên, tiếng trống thùng xèng theo nhịp, anh ta cười, đứng

phía trước cầm micro bắt đầu cất giọng hát…

Anh ta hát một bài hát cũ của Trương Học Hữu "Truyền thuyết con sói đói"

Ca khúc này đã lâu lắm rồi, là một ca khúc từ những năm chín mươi, có

điều anh ta hát khá hay, chất giọng khàn khàn giàu tình cảm, Thương

Khiết hát nhẩm theo rồi không kiềm nổi gạt mọi thứ sang một bên, cầm

micro đi tới hát cùng anh ta.

Lúc hai người phía trước đang gào thét, bỗng nhiên Hà Lệ Chân cảm giác

chỗ sofa bên cạnh lún xuống, người kia đã ngồi vào bên cạnh cô rồi.

Phản ứng đầu tiên của Hà Lệ Chân là dịch sang bên cạnh, người nọ thấy

hành động của cô, lại nhích tới gần, anh ta cúi đầu nói với cô: "Em muốn hát không?"

Hà Lệ Chân lắc đầu nguầy nguậy, người nọ nói: "Vậy em muốn nghe bài gì." Anh ta nói xong, đánh mắt về hai người phía trước, cười rồi nói thêm

một câu: "Anh hát còn hay hơn anh ta."

Hà Lệ Chân không nói nổi một lời, chỉ biết lắc đầu, đến bây giờ cuối

cùng thì cô cũng biết "giải sầu" và "thả lỏng" trong lời Thương Khiết

nói là có ý gì, người quê mùa như cô, đừng nói là gọi đàn ông đến tiếp

rượu, ngay cả quán bar cô cũng chưa từng tới, bây giờ ngồi ở đây cô chỉ

biết hồi hộp và hồi hộp mà thôi.

Thương Khiết hát xong một bài bèn quay lại chỗ ngồi, bởi vì hát quá phấn khích nên trên trán đã tươm ra một lớp mồ hôi. Cô nàng bèn mở một bịch

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!