"Không được?"
"Không được."
"Tôi chưa ăn no."
"Tôi cũng chưa ăn no."
"…"
Hà Lệ Chân quan sát Vạn Côn, cô cảm thấy Vạn Côn cực kì thích thú với
mấy câu đối thoại thiếu muối kiểu này, nếu được chắc cậu ta có thể nói
tới nửa đêm. Hà Lệ Chân vội dừng lại, đặt đôi đũa xuống: "Vậy đợi một
chút về nhà lại ăn tiếp đi."
Vạn Côn gật đầu: "Được." Thế là sau đó cậu ta đặt chén đũa xuống, ngồi nhìn cô ăn.
Hà Lệ Chân bị nhìn chằm chằm nên cảm thấy không được thoải mái: "Cậu về đi."
Nháy mắt Vạn Côn sập mặt xuống, sau đó cậu ta nhàn nhạt gật đầu: "Được thôi."
Cậu ta đứng lên, cầm lấy balo trên sofa bên cạnh, Hà Lệ Chân nói: "Đem phần thuốc còn lại theo đi."
Vạn Côn không đáp, cũng không cầm lấy hũ thuốc, chỉ khoác ba lô lên vai
rồi ra khỏi cửa, ngay cả một câu tạm biệt cũng không thèm nói. Cửa bị
cậu ta giật ra, bật mở.
"…"
Không biết có phải do hiệu ứng tâm lý hay không mà bỗng dưng Hà Lệ Chân cảm thấy cánh cửa cũng hơi rung lên.
Hà Lệ Chân quay tới quay lui mấy lần cuối cùng đặt đôi đũa xuống bàn kêu cạch một tiếng.
Làm cái gì đó.
"Sập cửa? Muốn dằn mặt ai hả?
Cô vất vả chạy tới chạy lui, cho cậu ta mượn tiền trả nợ, cứu cậu ta
trong lúc dầu sôi lửa bỏng, còn có lòng tốt nấu cho cậu ta ăn. Làm đúng
trách nhiệm của một cô giáo, thế mà còn dám cáu kỉnh với cô?
Hà Lệ Chân cười không được mà khóc cũng không xong, chỉ đành thở hắt ra một hơi, cơn tức nghẹn làm cô thấy no.
Ngày hôm sau đi dạy, Hà Lệ Chân kinh ngạc khi thấy Vạn Côn và Ngô Nhạc
Minh đều đi học. Nhưng khi bọn họ lưng đeo ba lô đồng thời cùng cô bước
vào lớp, cảm giác này giống như là cô đang túm cổ lôi chúng đi vậy.
Ở cửa lớp Vạn Côn có liếc nhìn Hà Lệ Chân, sau đó làm như không thấy cô mà bước thẳng vào trong phòng học.
Hà Lệ Chân cảm thấy buồn cười, sau khi vào phòng cô liền đem sách vở đặt lên bàn, bắt đầu điểm danh, điểm danh xong, cô nói: "Hôm qua cô không
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!