Chương 20: Ai Dám Động Đến Người Của Ta ( 1 )

Đạt Cổ ở trong một thành nhỏ nghèo nàn ở phía nam đế đô, tuy ở trong đế đô cuộc sống của người dân không tệ, nhưng ở trong xóm nghèo này người dân đa số là người nghèo từ các vùng khác tới, nên tự nhiên cuộc sống nơi đây không thể bằng ở trong thành được, hơn nữa, dân ở đây tập hợp đủ mọi loại người hỗn hợp. Về cơ bản là rất hỗn tạp, lộn xộn.

Đạt Cổ xuyên qua mấy cái ngõ nhỏ, đi đến một gian nhà rách mướp, bên ngoài còn phơi hỗn tạp một đống quần áo vá víu đủ các thể loại.

Đạt Cổ đẩy cánh cửa lung lay như sắp đổ ra, từ trong gian phòng tối tăm truyền đến một tiếng ho khan, Đạt Cổ vội vàng bước nhanh vào bên trong.

-"Mẫu thân, thân thể người thế nào rồi? Con sẽ đi nấu thuốc cho người ngay bây giờ!" Đạt Cổ hướng tới một lão nhân gầy như que củi đang nằm ở trên giường quan tâm, lo lắng hỏi.

-"Khụ khụ… Đạt Cổ, hôm nay đi tìm việc thế nào rồi?" Mẫu thân Đạt Cổ hữu khí vô lực (yếu ớt, suy yếu) hỏi, hai mẫu tử bọn họ tháng trước mới đến đế đô, nên hiện giờ tất nhiên là không có tiền, mà mẫu thân của Đạt Cổ lại mang một thân đầy bệnh tật, nên tự nhiên là Đạt Cổ phải đi tìm việc khắp nơi để kiếm tiền mua thuốc ẹ của mình, chính vì thế hắn đã phải thường xuyên nhịn đói.

-"Mẫu thân, Con tìm được việc rồi! Ngày mai sẽ bắt đầu đi làm, đại khái có thể có đủ tiền để mua thuốc giúp ngươời chữa bệnh!" Đạt Cổ có chút hưng phấn cùng vui vẻ, một bên vừa nấu thuốc vừa chia xẻ cùng mẹ của mình .

-"Đừng, tiền ngươi kiếm được đừng dùng để mua thuốc nữa, để mà mua cơm ăn đi, nhìn ngươi, đều gầy thành như vậy rồi!" Lão mẫu thân nói đến đây, nước mắt đã lưng tròng, càng thấy thương cho đứa con này của mình.

-"Không có việc gì, mẫu thân. Declan tử tước kia đã đáp ứng cho ta ba quan tiền, tiền lương một tháng, xem ra hắn là một quý tộc tốt." Đạt Cổ hào hứng tiếp tục nói.

"Ừ!" Lão mẫu thân gật gật đầu, sau đó lại là một hồi kịch liệt ho khan.

Mà vào đúng lúc này.

"Thùng! Thùng!" Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa kịch liệt.

-"Ai đó?" Đạt Cổ quát, vội vàng đi ra ngoài.

Vừa mới ra tới cửa, bụng Đạt Cổ đã bị một loạt gậy gộc vung tới đập trúng , Đạt Cổ cắn răng chịu đau, sau đó hắn lại cảm thấy trên đỉnh đầu có một trận gió thổi qua, hiển nhiên là do đối phương lại nâng gậy gộc lên hướng đầu của mình đánh tới.

Đạt Cổ đưa tay ra bắt được một cây gậy gộc đang rơi xuống đầu hắn , ngẩng đầu nhìn người tới một cách rõ ràng, người nắm cây gậy chính là một gia hỏa cao gầy, mặc một thân trang phục lưu manh, sau lưng bốn phía còn đứng bốn năm đại hán, đều là dáng vẻ lưu manh.

-"Các ngươi là ai?" Đạt Cổ thấp giọng hỏi, hiển nhiên là đối với một bọn người vừa gặp mặt đã vung gậy đánh người này không có chút cảm tình gì.

Tên thanh niên bị nắm chặt gậy gộc kia nghĩ muốn kéo cây gậy của mình về, nhưng là khí lực của Đạt Cổ quá lớn, căn bản là hắn kéo không được.

-"Ngươi chính là Đạt Cổ?" Tên thanh niên kia buông một câu hỏi tượng trưng, về cơ bản là đã nắm chắc danh tính của người đối diện.

-"Đúng!" Đạt Cổ đáp.

-"Hừ, ngày hôm qua tại đầu đường, chính là ngươi đã đả thương tiểu đệ của ta?" Tên thanh niên kia quả nhiên là vì tiểu đệ của mình mà tìm tới để trả thù.

Đạt Cổ nghe xong lời này, hồi tưởng, ngày hôm qua tại đầu đường, quả thật mình có đem một tên lưu manh cướp bóc bắt lại, chỉ là hắn thật không ngờ sau lưng tên lưu manh đó còn có người làm chỗ dựa cho hắn.

-"Các ngươi muốn thế nào?" Đạt Cổ quét mắt nhìn một đám đám người trước cửa, hắn cũng không sợ đánh nhau, chỉ là sợ quấy nhiễu tới mẫu thân.

-"Hừ. Muốn thế nào? Ngươi đền cho chúng ta ba mươi kim tệ là xong việc a!" Tên đầu lĩnh kia cười xảo trá nói.

-"Không có tiền!" Đạt Cổ thành thật đáp.

-"Cái gì? Không có tiền?" Tên đầu lĩnh nghe xong lời này liền nhếch mép cười, "Không có tiền, vậy thì…" Còn chưa nói xong, tên thanh niên kia đã nhấc chân hướng lồng ngực Đạt Cổ đá tới, nhưng cơ thể Đạt Cổ cường tráng nên đã triệt để đem tên thanh niên kia bắn ra ngoài.

-"Còn không lên cho ta?" Tên đầu lĩnh nhóm lưu manh ôm chân nhảy lui về phía sau, hướng vài tên tiểu đệ đang ngây ngốc giận dữ hét lên.

Lập tức vài người chen chúc xông lên, nhưng Đạt Cổ trong tay đã cầm một cây gậy lên hướng hai tên đánh tới, lập tức hai vị nầy bị nện bay đi ra ngoài, đối với một tên gia hỏa khác ở phía bên tay phải chính là một cước đá tới, trực tiếp đá vào bụng khiến hắn phải ôm bụng quỳ xuống đất rên rỉ, mà đối với một tên ở bên trái Đạt Cổ đã trực tiếp cho hắn một chưởng thiên ma lưu tinh quyền làm cho hắn cùng số phận bay đi ra ngoài như hai tên trước đó, sau đó lại một gậy đập bay ra ngoài, trực tiếp đánh trúng một người trong bọn hắn, còn một tên khác đã bị dọa không dám xông lên.

-"Rút lui!" Tên đầu lĩnh cắn răng hô, lúc ra đi còn vứt xuống một câu, "Ngươi chờ đó, người Hắc Thiên Sát chúng ta cũng không phải chỉ có bây nhiêu đây đâu! Hừ!"

Đạt Cổ cũng lười truy, vì tại lúc này, mẫu thân hắn đã ở bên trong hỏi: "Đạt cổ, bên ngoài có chuyện gì vậy?"

-"Không có việc gì đâu ạ! Vừa rồi có một đám cẩu cắn người lung tung thôi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!