Chương 16: Mỹ Nữ Trợ Thủ (2 )

-" Tử tước Declan?" Con lừa bốn chân vừa nghe thấy danh tự này, con mắt liền sáng lên, đây chính là một kẻ có tiền a, chúa ơi, ân nhân cứu mạng của hoàng đế đang ở trước mặt nó a, hơn nữa các loài ma thú ngoan ngoãn khác được làm sủng vật hiện nay đang rất thịnh hành ở tất cả mọi ngõ ngách của đế đô a.

-"Cái kia, tử tước Declan đại nhân, đãi ngộ của công nhân viên trong tử tước phủ của các ngươi là như thế nào hả?" Xưng hô đều nhanh thay đổi, nhìn ra đầu con lừa này đang tại đánh chủ ý muốn kiếm phiếu cơm dài hạn đây mà.

-"Hả ngươi có sở trường đặc biệt gì a? Không bằng để ta mua một con ngựa còn có thể chạy nhanh một chút!" Diệp Tường cố ý nói khích đầu con lừa này, nhưng là hắn mới vừa nói xong, hắn đã bị đầu con lừa này co chân sau đạp ột cái, đạp cho hắn ngã bay đi ra ngoài.

Rất nhanh, em lừa kia lại xông lại, em lừa giơ một chân cong lên, túm lấy cổ áo Diệp Tường, vẻ mặt tức giận nói: "Ngươi có ý tứ gì? Phải biết rằng vừa rồi ta cũng là liều mạng trốn tới, ngươi hô ta "đồ bốn chân" ta cũng vậy đã nhịn!" Nói đến đây, vẻ mặt con lừa tỏ vẻ phẫn nộ, biểu lộ cương nghị lại lật qua, đổi lại thành một bộ đáng thương bộ dạng, tiếp tục giả vờ đáng thương, ngây thơ khóc ròng nói: "Ta bất quá chỉ là muốn tìm một nơi có đãi ngộ tốt một chút, có chủ nhân tối một chút, xem ta ở bên ngoài ăn đều là cái gì cỏ, đều là cỏ khô đã mốc meo từ một năm trước, làm hại ta thiếu dinh dưỡng nên thời kỳ phát dục đều không có được phát triển tốt nhất, bằng không ta khẳng định trường so với tuấn mã còn cao lớn , uy mãnh nhiều hơn, ta vốn tưởng rằng ta gặp được tử tước Declan liền giống như là từ trong bóng tối trông thấy một đạo ánh rạng đông a!"

-"Sự tình dường như không tới mức nghiêm trọng như vậy a?" Diệp Tường là lần đầu tiên nhìn thấy một con lừa có biểu lộ phong phú như vậy, hơn nữa, diễn trò cũng đều kiêu ngạo như vậy, tuyệt đối so với minh tinh trong các phim trước kia mạnh hơn nhiều lắm, quyết định càng muốn thu nuôi con lừa này .

-"Vô cùng nghiêm trọng, cái này quan hệ đến tôn nghiêm của một con lừa nam a!" (lừa mà cũng đòi xưng giới tính như người a? kiêu ngạo ghê) Hai cái chân của con lừa liền đứng thẳng lên, mặt khác hai cái chân còn lại trông càng giống hai cánh tay của người tại huy vũ , cử chỉ rất phẫn khái.

-"Ờ, được rồi, ta, Declan cũng không phải là người xấu, đối với một con lừa ta còn là có thể nuôi nấng a!" Diệp Tường chính thanh thanh cuống họng nói gọn gàng, dứt khoát, rõ ràng, nhưng nếu để người khác trông thấy một con lừa không những có thể nói, còn có thể hoa chân múa tay biểu lộ sự vui sướng, như vậy sẽ thành cái dạng gì, hậu quả có thể nghĩ tới, mô phật!!!!!.

-"Thật sự?" Con lừa kia vừa mới biểu sự lộ hưng phấn xong, nước mắt vừa rồi hiển nhiên không biết bay đi đâu rồi? Diệp Tường thậm chí còn hoài nghi thằng nhãi ( tức con lừa) này có phải là vừa rồi vụng vụng trộm trộm bôi nước miếng lên hay không (eo ôi! Ghê tởm quá)!

-"

"Đó là điều đương nhiên!" Diệp Tường gật đầu hứa hẹn, nói.

-"Tốt, vậy trước hết chúng ta nói chuyện về vấn đề đãi ngộ cùng yêu cầu công tác của ta đã a…" cái đuôi của con lừa này đã lộ ra (T.T) .

-"…" Diệp Tường nghĩ muốn bóp chết con lừa này, thậm chí trong tâm đã có ý nghĩ đem nó đi nấu thành món gì đó cho Ô Ô ăn a.

Hôm nay, thế là Diệp Tường không có mua được người nào cả, tử tước phủ ngược lại lại nhiều hơn một con lừa có thể nói, về phần vấn đề đãi ngộ, phỏng chừng về phương diện đãi ngộ, tiền lương của "hắn" nha, tựa hồ so với cận vệ binh mà hoàng đế nuôi bên người còn muốn cao hơn vài lần a. Ai!!!!

Ngày đó khi mặt trời lặn về phía tây, thời điểm dư âm hoàng hôn trùng hợp rơi tại cửa lớn nhà Diệp Tường, cũng là lúc Diệp Tường lắc lư lắc lư cưỡi lừa xuất hiện.

Mà giờ khắc này, trước cửa phủ tử tước của Diệp Tường có một chiếc xe ngựa nào đó đỗ lại.

Di? Người trông nom phủ đều chết ở đâu hết rồi? Có chiếc xe ngựa ngừng ngay trước cửa nhà ta mà không người trông nom tới hỏi thăm, ghê tởm nhất chính là, người kéo xe ngựa kia cư nhiên còn tại trước cửa nhà ta để lại một bãi phân và nước tiểu!

-"Uy. Ai ở trong xe này vậy?" Diệp Tường nhảy xuống khỏi con lừa liển tiến lên hỏi thăm.

Người trong xe ngựa vén bức màn lên, Diệp Tường trông thấy một cánh tay trắng noãn như ngọc vươn ra, tiếp theo một mái tóc dài hỏa hồng sắc(màu đỏ như lửa) cùng gương mặt của một mỹ nữ xuất hiện trước mặt hắn.

-"Ngươi chính là đệ tử của lão Mã Khắc, tử tước Declan? "Lông mày lá liễu nhỏ nhắn của đối phương nhíu lại , nhìn Diệp Tường từ trên xuống dưới.

Mà Diệp Tường cũng đã bị sắc đẹp của nữ nhân từ trong xe ngựa xuất hiện này làm cho choáng váng, mày liễu, môi tinh xảo như thủy tinh , mũi hơi vểnh, còn có cặp mắt thanh thấu mê người kia nữa, nếu như nói Diane Lâm lần trước gặp là một đóa Tử La Lan (Violet) nở rộ kiều diễm, như vậy, giờ phút này, mỹ nữ có mái tóc mang màu "hỏa hồng sắc" trước mặt Diệp Tường đây chính là hoa hồng, một vẻ đẹp để lộ ra một cổ mị lực ổn trọng, thành thục mê người.

-"Uy, tiểu ca, cuối cùng ngươi có phải là tử tước Declan hay không vậy?" Đối phương làm nũng lặp lại câu hỏi một lần nữa, đối với sự không lễ phép của Diệp Tường, chằm chằm xem nàng, nàng ngược lại không hề để ý.

-"Ách, đúng là ta, không biết tiểu thư xưng hô như thế nào?" Diệp Tường hơi chút điều chỉnh lại tư thái, một bộ dáng đầy chất quý tộc, quân tử, ít nhiều có cái gọi là lễ nghi quý tộc.

Mà con lừa bốn chân ở một bên nhìn xem hắn , mắt càng mở to khinh bỉ hắn dối trá, ra vẻ đạo mạo .

-"A, ta gọi là Tây Na Cát Tư." Đối phương buông bức màn , lập tức đi xuống xe ngựa.

Một thân y phục hồng sắc bó sát người đem dáng người ma quỷ của nàng trói buộc lên, càng làm cho Diệp Tường chính là muốn phun huyết, điên cuồng phun, đối với bộ ngực "vĩ đại" của đối phương như vậy…

-"Hảo, thật lớn a…thật đúng là hung khí nhân gian a!" máu mũi Diệp Tường chảy cả vào trong miệng.

Mà Tây Na chính là nhìn Diệp Tường, tiếp theo lại nhìn chính mình, tiếp theo nữa là mỉm cười nói: "Ta là trợ thủ của Mã Khắc, mới từ đế quốc Mies quay về, dường như hắn không có ở nhà, những đại thẩm kia đem thư Mã Khắc lưu lại đưa cho ta, trong thư hắn nói, để cho ta đến tìm ngươi!" Nói xong, Tây Na móc ra một phong thư đưa cho Diệp Tường.

Diệp Tường tiếp nhận thư, mở ra xem xét, quả nhiên, bút tích này tuyệt đối là của lão hỗn đản kia, chứ không trên đời nào còn có cái chữ viết khó coi đến như vậy ? Phỏng chừng hắn cũng chỉ có ghi con số là còn có hơi chút đẹp mắt, chính là, Mã Khắc, lão hỗn đản kia có ý tứ gì? Khi nào thì thu trợ thủ mà cũng không nói cho hắn biết? Hiện tại lại trực tiếp đem nàng nhét đến bên cạnh mình?

-"Hảo !" Lão đã nhét ình một mỹ nữ trợ thủ, mà chính mình giờ phút này lại đúng là thời điểm đang thiếu người, hiện tại lại vừa vặn đưa tới cửa, hơn nữa, đay lại là cực đại"Hung khí "của nhân gian a, phỏng chừng Diệp Tường từ nay về sau đều sẽ được chảy hai lượng máu mũi mỗi ngày a .

-"Đi vào trước đi!" Diệp Tường trước đẩy cửa đi vào, cuối cùng mới đến giúp đỡ Tây Na .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!