Chương 9: Những Trái Tim Đầy Vết Thương

Kể từ khi chị nó bị thương đến giờ đã là hai tuần. Trong khi cả nhà nó đều nháo nhào ngày nào cũng đều đến bệnh viện thì nó ngược lại, ung dung thoải mái ở nhà. Nó thản nhiên như chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, vẫn đến trường, vẫn đi chơi với hắn khi cả hai rảnh và vẫn....... không vào bệnh viện thăm chị. Không phải vì nó sợ, đó là một tai nạn và nó chắng hề liên quan gì cả.

Chỉ là...... nó..... không muốn đối mặt với người chị của mình..... Vậy thôi....

Hàng đêm nó đều giật mình tỉnh giấc...... cảm nhận trái tim đang đập từng hồi như giục giã nó hãy đến thăm chị...... chị nó.... vẫn luôn mong nó sẽ đến..... Nó hiểu được.... cũng thấu được những cảm xúc của chị..... Ai bảo.... hai người..... là chị em sinh đôi......

Cũng vì vậy mà nó..... không thể ngủ yên.... Dù nó có làm gì.... cũng không hết áy náy.....

Có đôi khi...... nó ghét sợi dây gắn liền chị em sinh đôi này..... Thật ghét......

Giật mình tỉnh giấc

Nó nhìn xuyên qua cửa sổ kính trong suốt được thiết kế tinh xảo...... trăng vẫn trên cao, toả ánh sáng ngọt ngào, dịu nhẹ và rải đầy trên những cánh hoa rực rỡ ngoài vườn....... thật đẹp....... thật lung linh, huyền ảo...... nhưng khung cảnh này...... trong mắt nó lại thật là cô độc. Vầng trăng kia rất đẹp nhưng lại ở tít trên cao chỉ có thể nhìn xuống dưới trần gian..... chỉ có một mìmh ...... không ai quan tâm..... không ai để ý.....

Hình ảnh chị bỗng hiện lên...... chị cũng giống như trăng, xinh đẹp, hiền dịu..... chị hoàn hảo..... khiến cho người ta cảm thấy rất xa vời. Cao như thế....... xa như thế...... có lúc nào..... chị cảm thấy.... cô độc không......

Nghĩ đến đây, nó cười nhạo bản thân mình, lòng chua xót.... Chị nó à.... sẽ chẳng bao giờ cảm thấy cô đơn đâu..... Làm sao cô đơn được khi mọi người ai cũng đều quan tâm tới chị chứ...... làm sao cô đơn được......

Lại một đêm không ngủ yên....

Nó ngồi dậy, bật đèn ngủ, với chiếc ipad và lên mạng.

Tinh

Một tin nhắn messager

[Vũ Phong]: Đang làm gì thế? Sao giờ này chưa ngủ??

Thấy tin nhắn của hắn, nó mỉm cười và trả lời

[Nguyệt Nguyệt]: Không ngủ được. Còn cậu?

[Vũ Phong]: Tôi đang bận trả lời fan và nghe lời ca muôn thuở của chị quản lí... hehe ^_^

[Nguyệt Nguyệt]: Có cần giúp gì không?

[Vũ Phong]: Không cần đâu. Cô sẽ hoa hết mắt, đầu ong ong lên khi nhìn thấy tin nhắn đấy

[Nguyệt Nguyệt]: Không nghiêm trọng vậy chứ!!!

Một lát sau có thông báo mời nó vào nhóm. Nhìn một lượt, nhóm này đang loạn xì ngầu hết cả lên. Máy của nó cứ reo lên liên hồi làm nó hoảng hốt phải tắt tiếng chuông báo tin nhắn đi. Cứ nửa giây là một tin, hết tin này đến tin khác, nó choáng luôn....

Lại có tin nhắn của hắn bên zalo

[Vũ Phong]: Thấy thế nào???

[Nguyệt Nguyệt]: ... -_

- Rốt cuộc cậu trả lời bao nhiêu nhóm fan kiểu này vậy

[Vũ Phong]: Không nhiều đâu, tổng cộng có mấy trăm nhóm tôi trả lời thôi, còn lại thì chịu : v : v hehe...

[Nguyệt Nguyệt]: Cậu là tên rảnh rỗi -_- -_-

[Vũ Phong]: Quá khen, quá khen..... Mà cô có định đi thăm Tiểu Lan không?

Thấy dòng tin nhắn, nó giật mình..... Haha...... có thể sao.....

[Vũ Phong]: Chiều nay tôi vừa đi thăm tiểu Lan. Cô ấy có vẻ rất buồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!