Nó ở tạm nhà hắn đến chiều muộn mới về. Lý do? Khỏi nói cũng biết, dĩ nhiên là nó phải phá tanh bành nhà hắn rồi mới an tâm về được chứ. Nhìn thấy căn nhà "sạch không tì vết" của hắn, nó mà không quậy một trận thì thật là đáng tiếc.... Và ai đó sau khi nhìn thấy "tuyệt tác" của nó, đã không thể nhịn được mà gào lên:
- Này con nhóc kia, cô làm gì với căn hộ của tôi thế này hả!!!!!!!! Mau vào dọn cho tôi...
Hiển nhiên là nó không ngu gì mà đứng đó chịu trận nên khi thấy hắn nổi điên lên, nó đã lặng lẽ, rón rén, nhẹ nhàng xách dép ra cửa và .......... chuồn trước, không quên dán tờ giấy đã chuẩn bị lên cửa với nội dung: "Xin lỗi vì đã làm loạn nhé, tôi e là cậu sẽ phải làm việc hết sức vất vả đấy. Chúc vui vẻ.... hehe..."
- Haha... Nghĩ đến khuôn mặt đen như đít nồi của hắn khi nhìn tờ giấy nó để lại và nhìn ngôi nhà xanh, sạch, đẹp của mình nhờ có sự góp mặt của nó mà trở nên gần gũi, thân thương đến độ gần giống với chuồng heo thì nó không thể nào nhịn cười được....
Bước nhanh ra khỏi cổng khu căn hộ cao cấp, nhìn lên bầu trời.
" Ai da, tự nhiên cảm thấy mọi vật trở nên đáng yêu đột xuất nha. Nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt hết... thật vui vẻ mà..."
Nó mỉm cười, lần đầu tiên nó cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa đến vậy, cảnh vật lại đẹp đến vậy. Lần đầu tiên kể từ khi biết nhận thức đến nay....... lần đầu tiên....
Có bạn bè thật là tốt!!!!!!!!!!
Lang thang khắp nơi một hồi, xem hết cái nọ đến cái kia, phá đã rồi nó mới nhớ đến cái bụng xẹp lép đang đói meo của mình.
Vì trời đã tối nên nó quyết định....... giải quyết vấn đề ăn uống ở bên ngoài xong, mới trở về. Thường thường gia đình nó có đầu bếp riêng, với lại nó cũng không hay ăn ngoài nên bây giờ chẳng biết phải đi đâu ăn nữa. Lại còn đang ở một khu phố lạ chưa đặt chân đến bao giờ... Haizz... nan giải đây...
- A, đúng rồi... Nó chợt nhớ đến hắn. Chắc là hắn biết rõ lắm.... nhưng mà..... có nên không????
Tính đến giờ này thì chắc hắn đang vật lộn với đống hỗn độn mình đã gây ra, nếu như gọi điện cho hắn thì có khi nào hắn nổi trận lôi đình chỉ bừa cho mình không nhỉ??? Hay là nhỡ hắn thù dai xúi bậy mình vào mấy nơi võ đường rồi thuê anh em đến dạy dỗ mình thì sao??? Hay là.................... vân vân và mây mây...........
Nó tưởng tượng ra đủ thứ rồi sau đó rùng mình sợ hãi....... sẽ không thảm vậy chứ!!!!!
******************
Vào lúc đó, Vũ Phong đang dọn dẹp thì liền hắt xì ba cái liên tiếp. Hắn vừa khịt mũi vừa lẩm bẩm:
- Không phải là có người nghĩ xấu về mình đó chứ??? Không thể nào, lượng fan của mình đông đảo lắm mà, cũng không hề có antifan .... vậy rốt cuộc là bị sao vậy???
******************
Nó vẫn sẽ mãi đứng đắn đo nếu như bụng không biểu tình dữ dội.
Thôi kệ, dù chết cũng phải làm ma no trước, đánh liều một phen xem sao...
Nó nghĩ vậy và ngay lập tức cầm điện thoại.... Nhưng.....
Tít tít
Pin yếu
Rụp
Điện thoại sập nguồn...
-... Không còn gì để nói
Nó nhìn màn hình đen thùi lùi mà muốn ngay lập tức bóp nát nó....... Aaaaa sao mà xui quá vậy!!!!!!!!!
Nhìn xung quanh, chẳng quen ai cả...
Nó rất rất muốn đánh người...
Trời ơi là trời.... tức quá à.... Điện thoại ơi là điện thoại.... tại sao mày lại hết pin vào đúng lúc này cơ chứ....
Bây giờ thì nó thực sự không thể bình tĩnh được nữa. Nhìn xung quanh... chẳng biết nó đi vào chỗ quái nào nữa.... không hề xuất hiện cái quán ăn nào là thế nào vậy.... Không phải nó xui xẻo vậy chứ....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!