Chương 7: Một Chút Rung Động - Người Bạn Đầu Tiên

Vì mệt do cả đêm dầm mưa, nó ngủ một mạch cho đến giữa trưa. Khi toàn căn nhà thơm nức mùi thức ăn, nó mới chịu bò dậy.

Thế là thế nào nhỉ? Ngày trước cứ ở nơi lạ là nó lại không ngủ được... Thế mà bây giờ thì.... ngủ ngon là đằng khác... như heo ý.... Thế là thế nào vậy trời???????? Là do căn phòng này giống phòng nó ư?...... Không phải......

Hay do giường này có chỗ đặc biệt???.... chậc nhìn một hồi vẫn không ra chỗ nào đặc biệt....

Hay là do phòng này rộng nhỉ? ........ Không đúng, phòng nó còn rộng hơn...

Hay là.....

Mà thôi, không tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này nữa.

Nó vội bò xuống giường và đi ra ngoài.

Cạch

Bước ra ngoài, nó hoàn toàn............ choáng. Không gian và tất cả mọi thứ đều được xếp gọn gàng, ngay ngắn theo phong cách hiện đại pha chút cổ điển. Trong ngôi nhà y như một cung điện hoàng gia thu nhỏ... Oa... quá xa xỉ đi... Không ngờ một thằng nhóc như hắn lại có thể tự mình mua được một căn nhà quá ư là tuyệt vời này...... Nghĩ đến đây, nó không nhịn được mà cảm thán:"

Haizz.... liệu bao giờ nó mới tự mình làm ra tiền mua một căn nhà cho riêng mình như vậy đây trời...????!!!"

Vừa đi nó vừa thở dài...... Chậc.... số mệnh của người nghèo a....

- Nguyệt nhi, em vào đây phụ tôi một tay nào. Thấy biểu cảm đáng yêu của nó, hắn liền mỉm cười, gọi.

- Đến ngay. Dẹp nỗi phiền muộn sang một bên, nó bước đến phòng bếp.

Bước đến gần, nhìn thấy hắn lúc này.... nó không nhịn được mà phá lên cười:

- Ahaha.... haha.... trông.... haha.... trông cậu kìa... haha.... Buồn cười chết mất.... hahaha.....

Cốc

- Em còn dám cười, không phải vì sợ em thức dậy sẽ đói bụng, tôi cũng sẽ không hấp tấp chạy về nhà, thậm chí vượt cả đèn đỏ, suýt bị công an gô cổ lôi vào đồn uống trà. Và tôi cũng sẽ không cần phải vừa về liền vào bếp nấu ăn, ngay cả quần áo còn chưa kịp thay thế này. Hừ... thế mà em chẳng quan tâm chút nào, còn dám cười tôi. Hắn bất mãn, giơ tay cốc cái trán tráng mịn của nó

- Ui da, đau đấy nhá... Ai bảo cậu trông tức cười như vậy... haha...

- Hừm...

Quả thực bây giờ ...... trông hắn...... rất rất rất buồn cười. Rõ ràng một thân tây trang phẳng lì, sạch sẽ, giờ nhăn nhúm hết lại, đầu tóc có chút loạn... Không thể phủ nhận một điều rằng hắn trông cực kì men lì, có thể hút hồn bất cứ phụ nữ nào nếu như...... trước ngực hắn không đeo......... một chiếc tạp dề..... Hello Kitty.... Mất hình tượng!! Quá mất hình tượng...

- Haha....

- Hừ, đừng cười nữa, em mau cắm cơm cho tôi, nồi cơm điện ở cạnh tủ bát đấy.

- Ơ...ờ..... mà đã bảo đừng gọi tôi là em rồi mà. Gọi bình thường đi. Nó ù ù cạc cạc đi lấy nồi cơm điện, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm

- Tôi thích vậy.

- Nhưng tôi không thích. Cậu cứ gọi như bình thường đi. Mà gạo để đâu?

- Ở ngay dưới giàn bát, cái thùng màu xanh dương đó.

- Ồ. Thấy rồi.

- Nhớ đừng cho nhiều gạo quá, có hai người, hai bát gạo là đủ..

-...

- Sao không trả lời? Thấy nó im lặng, hắn quay ra sau và...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!