Choang
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên sắc nhọn, chói tai như đâm thủng trái tim ai đó....
Hai người trong phòng cùng quay lại..... một người ngạc nhiên lo lắng.... còn một người chỉ đứng đó.... lạnh lùng. Nó liếc nhìn chị. Trông chị lúc này mới đáng thương làm sao.
Khuôn mặt xinh đẹp giờ phút này đã đẫm nước mắt, đôi tay che miệng run rẩy....
Một lần nữa chị lại bị tổn thương!!!!...... Bởi nó ......
Ông Hoàng nhìn thấy Lan, đau lòng:
- Lan nhi.... con.... con.....
- T.. ại... sa...o???? Tại....s...a... o vậy??? Như Lan không tin, ngồi bệt xuống đất... hoảng loạn.... thực sự hoảng loạn.....
- Như Lan... con...... con đừng nghe những lời nó nói.... con... con.... Như Nguyệt, mau nói với chị mày rằng mày không hề ghét chị mày đi... Mau lên!!!
-.... Nó vẫn đứng đó.... im lặng. Tất cả những gì nó nói đều là sự thật... Cho dù nó có phủ nhận thì sao? Chẳng thay đổi được gì... Nó ghét chị... ghét cái nụ cười ấm áp.... ghét sự tốt bụng.... và ghét cả sự tự tin, tình yêu của chị dành cho mọi người.... Nó ghét tất cả..... tất cả...... Bởi vì.... bởi vì..... nó...... là đứa em song sinh duy nhất của chị...... Là người duy nhất.... hiểu... chị đã phải cố gắng thế nào để không phụ lòng mong mỏi của mọi người..... để.... bảo vệ.......... đứa em như nó.
Nó hận... nó hận rằng chị đã một mình chiếm hết những sự tốt đẹp... cũng như........ đã một mình gánh hết những đau khổ.... Chị nghĩ mình cao thượng lắm sao.... chị nghĩ mình có thể gánh hết tất cả mọi khổ đau của mọi người trên thế gian này sao.... Chị nghĩ..... Chị nghĩ.... chỉ cần chị làm vậy...... là có thể bù đằp những tổn thương nó đã phải chịu sao..... Nó... nó.... không cần sự thương hại.... của chị...
- Nguyệt nhi..... Nguyệt nhi.... vì.. sao? Vì sao? Như Lan run lẩy bẩy... những giọt nước mắt như những viên pha lê trong suốt..... rơi.... rơi...... Âm thanh đến nao lòng....
- Lan nhi.... Ông Hoàng vội chạy lại ôm lấy Như Lan. Nhìn con mình như vậy, ông lại nhớ đến người vợ đã mất.... Mai nhi của ông... cũng thánh thiện như Lan nhi bây giờ.... Hai người họ đã từng nguyện ước sẽ cùng nhau nắm tay đi hết cuộc đời này... sẽ cùng nhau chăm sóc... và nuôi dưỡng con cái khôn lớn.......... Nhưng cuộc đời không ai học được chữ ngờ... cuối cùng... ông đã không thể giành bà từ tay Thần Chết..... Ông đã thua trước số phận một lần và tự nhủ lần này sẽ bảo vệ đứa con này thật tốt.... Nhưng dường như... chuyện này.... đã từ bao giờ vượt ngoài khả năng của ông rồi.... Có phải vì...... ngay từ đầu... ông đã sai???!!!!
Ông Hoàng ngước mắt nhìn đứa con đã bị mình ghét bỏ bao năm nay.... Trong mắt nó... là sự cô đơn trống trải.... là một màn đêm âm u... lạnh lẽo......
- Nguyệt nhi.... Tiếng gọi thốt lên một cách đau đớn...
- Đừng gọi tên tôi...... ông không xứng..... các người..... đều không xứng... Nó quay người bước đi giọng nói nhỏ dần....
Thật không ngờ...... lần đầu tiên được nghe cha gọi tên mình.... lại đau đớn đến vậy..... Vì sao???.... Vì sao đến tận bây giờ..... nó mới được nghe.... Vì sao....
Chạy trốn.... bây giờ trong đầu nó chỉ có hai từ này.... Chạy thôi....... đến một nơi thật xa.... thật xa.... Nơi mà nó có thể được bình yên... nơi mà nó sẽ không phải chịu đựng một lần nào như thế này nữa.... Chạy đi... nhanh lên....
Nó chạy..... hết sức chạy... như muốn bỏ mặc lại tất cả mọi thứ..... Mặc kệ cho cơn mưa thu bất chợt kéo đến rơi từng hạt nặng trĩu, mặc kệ những âm thanh gọi với của quản gia và người hầu... Nó vẫn chạy.....
o ào ào....
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu đã đến mang theo cái se se lạnh đặc trưng của mình.... Ngoài đường, người và xe vội vã tìm chỗ trú... họ đón chào cơn mưa đầu mùa bằng nụ cười nhẹ nhàng hay một lời mắng vu vơ nhưng vẫn đầy sự vui vẻ.....
Nhưng liệu có ai để ý.... cũng là cơn mưa.... nhưng đối với một người... đó lại là vết thương sâu... không thể lành...
Mưa vẫn rơi mỗi lúc một nặng hạt. Ngoài đường càng ngày càng ít người qua lại. Ai cũng vội vã về nhà với gia đình ấm cúng, hạnh phúc của mình... Chẳng một ai để ý... giữa cơn mưa đó có một người con gái với trái tim rỉ máu đang khụy ngã bên đường....
Nó ngồi đó để cho cơn mưa dội vào mình với mong muốn trái tim mình được xoa dịu đi.... Nhưng dường như mọi chuyện chẳng bao giờ theo ý nó cả... Mưa rơi... nó lại nhớ..."
- Hai chị em cháu được sinh ra vào một ngày cuối hạ đầu thu... ngày mà những cơn mưa chuyển giao mùa ghé đến....""
- Mày có biết tại sao chỉ có sinh nhật chị mày mà lại không có sinh nhật mày không? Để bà cô tốt bụng là tao đây nói cho mày biết .. vì lúc mày được sinh ra cũng là lúc mẹ mày chết. Chính vì mày nên mẹ mày mới chết hiểu không..""
- Nó là phù thủy đấy, bọn mày đừng ai chơi với nó nếu không sẽ bị nó nguyền rủa đấy... Sẽ có kết cục như mẹ nó vậy...""
- Mày là cái gì mà dám tự cho mình cái quyền có thể trả treo chị Như Lan hả? Mày chẳng bằng một góc của chị ấy nữa là.... Mày mãi mãi cũng chỉ là một con đã khắc chết mẹ mình thôi..."
- Aaaaaaaaa......
Nó ôm đầu đau khổ hét lên... Tiếng hét thê lương.... Nó sợ... sợ những ký ức đó.... Nước mằt.... đau đớn..... Vì sao? Vì sao lại là nó? Vì sao? Vì sao nó và chị lại là chị em sinh đôi.... Vì sao.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!