Chương 3: Chap 3: Trở Lại

- Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư, người mau dậy và chuẩn bị đi ạ. Mọi người đều đã chuẩn bị xong và sắp đi đón đại tiểu thư rồi ạ... Tiếng cô hầu không ngừng vang lên, nó cố ngủ tiếp nhưng không được. Nó ghét nhất là người phá bĩnh giấc ngủ của nó

- Cô phiền quá, cứ để họ đi đón. Tôi cần ngủ thêm... Nó mắt nhắm mắt mở vừa vùi đầu vào gối vừa lèm bèm.

- Sao vậy được, đi đón đại tiểu thư đâu thể thiếu tiểu thư cơ chứ... Người mau...

- Stop! Nói họ cứ đi trước đi. Tôi sẽ chuẩn bị rồi đi sau. Đi đi.... Nó ngắt lời cô hầu và.... chùm chăn ngủ tiếp

Dưới nhà, nghe cô người hầu nói thế, ba nó sầm mặt liền ra xe và cùng mọi người rời đi, chỉ buông lại một câu:

- Cứ mặc kệ nó.

Sau khi mọi người trong gia đình đi, bà quản gia dưới sự phân phó của bà Linh( em gái bố nó) liền sai người hầu dọn dẹp sạch sẽ, chuẩn bị tươm tất để chào đón đại tiểu thư như hoa như ngọc của họ trở về.

Còn nó, ngủ một mạch cho đến 10 giờ. Ai bảo hôm qua đi chơi cho lắm vào, bây giờ thì tốt rồi, cả người nó đều mệt mỏi, đau nhức. Liếc giờ, nó liền đứng dậy đi làm vệ sinh cá nhân và tắm. Sau đó nó ngồi trước bàn trang điểm, tô son, kẻ mắt thật đậm rồi mặc quần jean rách với áo lưới đen và áo khoác da bên ngoài. Thêm nữa nó cũng chọn cho mình đôi giày đen nạm đinh đế cao. Nhìn mình trong gương, nó hài lòng. Trên đời này, có thiên thần thì nghiễm nhiên cũng sẽ có ác quỉ.

Nếu như chị nó là thiên thần..... thì vai ác quỉ... nó sẽ nhận....

Lang thang trên con đường rợp bóng cây, nó chợt cảm thấy thật buồn. Nhìn cảnh vật thân thuộc mà xa lạ, nó ngẩn người... Chắc giờ này máy bay đã hạ cánh rồi đấy. Chắc chắn người chị của nó sẽ vội vàng bước ra ngoài rồi sà vào lòng bố, nũng nịu. Và bố cũng sẽ mỉm cười nhẹ xoa đầu cô con gái bé bỏng của mình một cách yêu thương. Rồi chị cũng sẽ chào hỏi mọi người trong nhà, đám fan của chị, cánh nhà báo, sẽ được mọi người hỏi thăm, chào mừng trở về.... khung cảnh mới đẹp làm sao... mới ấm áp làm sao... mà trong khung cảnh đó, mãi mãi không có nó....

Từ khi sinh ra, hai chị em vốn dĩ đã thuộc về hai thế giới khác nhau. Chị xinh đẹp, dịu dàng, trong sáng, nhân hậu lại tài giỏi..., là một thiên thần lương thiện mà ai cũng yêu quí và muốn che chở.... còn nó thì ngược lại... chỉ được coi là ác quỉ xấu xa luôn luôn muốn hãm hại thiên thần.... Khi còn nhỏ, nó cứ nghĩ chỉ cần nó cố gắng hơn, ngoan hơn, học tốt hơn... trở thành một người tuyệt vời như chị nó thì sẽ được mọi người yêu quí.... nhưng... sau này... khi đã trưởng thành hơn nó mới hiểu, thứ mà nó mãi mãi không có được chính là tình yêu thương. Sẽ chắng ai yêu một người mà khi sinh ra đã được coi là khắc chết mẹ mình và hồi nhỏ thì luôn bị bạn bè, thầy cô ghét bỏ, xa lánh, còn bị gọi là phù thủy xấu xa độc ác cả.... Họ chỉ yêu một cô gái thiện lương, xinh đẹp như thiên sứ giống chị nó mà thôi. Cứ nghĩ đến chị với nụ cười xinh đẹp ấm áp là nó lại cảm thấy bản thân thật kém cỏi... Đã có những khi nó nghĩ nếu như mình ra đời trước thì có khi nào... nụ cười toả nắng ấy sẽ là của nó không... và có khi nào.... nó sẽ được mọi người yêu thích như chị không!!!! Nhưng ngay sau đó nó lại cười nhạo chính mình... làm sao ác quỉ có thể trở thành thiên thần cơ chứ... nó chỉ là đang ghen tị với chị và đang cố gắng chối bỏ sự kém cỏi của bản thân mà thôi. Dù nó luôn tự nhủ với bản thân mình là không được ghen tị với chị... bởi vì... chị là thiên sứ, là con của Thượng Đế... còn mình... chỉ là một con quỉ... đem đến bất hạnh cho mọi người mà thôi... Nhưng mà, nó vẫn ghen với chị....

Bước đi lang thang vô định, nó thấy phía cuối con đường có một hiệu sách nhỏ. Có lẽ mới mở nên cửa hàng không có nhiều khách lắm. Nghĩ một lát, nó quyết định vào hiệu sách xem thử.

Cạch

- A, vị khách thứ 15 của quán. Cô gái, cháu muốn mua gì? Chủ quán là một ông lão đã có tuổi, cười hiền hậu hỏi

- Ừ.. tôi.. tôi có thể vào trong chọn không? Nó ấp úng

- Được chứ, cháu cứ tự nhiên.

Nó vào trong và lướt qua từng giá sách. Cửa tiệm cũng nhỏ nên chỉ có khoảng 7,8 giá sách thôi. Nó chăm chú tìm sách, thi thoảng lại dừng lại chọn lấy một cuốn và lật xem thử mà không để ý rằng cửa hàng càng lúc càng đông người mà chủ yếu là con trai và có bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo nó.

Đi hết một lượt, chợt nó dừng lại và với lấy cuốn sách hàng trên cùng của giá sách cuối. Quyển sách không có gì đặc biệt, bìa sách màu đen, nổi bật với dòng chữ: "Khi con người cần một bờ vai". Nội dung cuốn sách là một câu chuyện tình cảm đầy trắc trở, cũng không có gì đặc biệt, chỉ là ở đằng sau sách, dưới phần ghi nội dung câu chuyện có dòng chữ: " Con người không ai là hoàn hảo cả, chỉ có những con người cố gắng hoàn thiện bản thân mà thôi.

Nhưng trên con đường cố gắng làm bản thân mình hoàn hảo đó, nếu như bạn cảm thấy mệt mỏi, bạn cảm thấy mất niềm tin hay có lúc kiệt sức và gục ngã thì hãy nhìn xung quanh, sẽ luôn luôn có một người sẵn sàng chia sẻ gánh nặng của bạn, sẽ luôn có một người sẵn sàng nắm lấy bàn tay bạn và cùng bạn đi hết chặng đường.... Hãy tin là như vậy... đừng bao giờ tự gánh tất cả một mình, đừng bao giờ nghĩ mình có thể làm tất cả... vì chúng ta là con người..... mà con người..... thì không phải lúc nào..... cũng mạnh mẽ.....". Nó nhìn những dòng chữ đó và chợt lòng dâng lên một niềm khao khát...... ước gì.... có một bờ vai để nó dựa vào....

But if you wanna cry

Cry on my shoulder

If you need someone

Who care for you

If your feelling sad

Your heart get colder

Yes I show you what real love can do

What real love can do...

Chuông điện thoại reo làm nó thoát khỏi suy nghĩ của mình. Ổn định lại cảm xúc, nó bắt máy

- Alô, ai vậy?

- Hello Nguyệt nhi, là chị đây, bất ngờ không nà?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!