- Mau lên mau lên.... chúng mày ơi, bên này bên này... Tiếng trẻ con gọi nhau í ới
- Cái gì vậy? Cái gì vậy?
- Có chuyện gì thế???
Âm thanh hỗn độn, tiếng gọi nhau, tiếng hét sợ hãi....
Trên sân trường mẫu giáo, chỗ gần cầu trượt, tất cả mọi người đều bu lại một chỗ. Có cô giáo, thầy giáo, phụ huynh đến đón con và rất nhiều người xung quanh trong đó cũng có những đứa trẻ đang đứng bên cha mẹ chuẩn bị về.... Họ đang vây xung quanh hai bé gái xinh đẹp giống nhau như hai giọt nước.... Chắc hẳn nhìn thấy hai cô bé này, ai ai cũng đều thầm than ở trong lòng: "trời ạ, tại sao trên đời lại có hai thiên thần nhỏ xinh đẹp như vậy" nếu như bé con mặc váy tím, mái tóc dài ngang lưng không ngồi trên nền đất khóc với đầu gối đang chảy máu. Tiếng khóc thút thít nho nhỏ làm cho mọi người cảm thấy bối rối, đau lòng.
- Hức hức....
- Lan nhi, nào nào ngoan nào, đừng khóc nữa, bây giờ cô đưa con đến bác sĩ băng chân lại được không? Xong cô sẽ đưa con về..
- Hức hức.... co.n... hic.... không... hic... đến bác sĩ... hic... đâu... oa oa
- Được được... không đến.. không đến... Lan nhi ngoan, bây giờ cô sẽ gọi cho cha con đến nha. Trước hết con với cô đi rửa qua vết thương có được không?
Đứa bé không nói nhưng gật nhẹ rồi được thầy và cô đưa vào trong. Dần dần, mọi người cũng tản ra về nếu như không có tiếng hét:
- Là cậu, có phải cậu đã xô ngã Tiểu Lan không? Một cậu bé đứng chắn trước mặt cô bé tóc ngang vai mặc váy xanh, rực rỡ vổi khuôn mặt y như cô bé Lan nhi vừa nãy .
Mọi người bây giờ mới để ý đến cô bé. Chợt nhìn ra, trên người bé cũng bị bẩn và chiếc váy thì nhăn nhúm. Những đứa trẻ khác nghe thấy điều cậu bé nói đều tỏ ra sợ hãi. Lúc này, cô hiệu trưởng của trường mới sực nhớ, lại gần cô bé và hỏi:
- Nguyệt nhi, nói cho cô biết, đã có chuyện gì xảy ra vậy? Vì sao chị con bị ngã?
- ... Cô bé im lặng không nói, chỉ giương đôi mắt trong suốt nhìn cô giáo và mọi người rồi lại cúi đầu
- Không lẽ đúng như lời đứa trẻ kia nói, con bé kia thật sự đẩy ngã chị nó?
- Không phải chứ, nhìn dễ thương vậy cơ mà..
- Này này, chưa biết được đâu, có khi nó ghen ghét với chị vì chị nó được mọi người yêu quí ấy chứ...
- Thật không ngờ, đứa bé trông vậy mà.... Còn nhỏ đã mang tâm địa xấu xa rồi, sau này lớn lên sẽ thành cái dạng gì kia chứ
- Không biết cha mẹ nó đâu, không dạy dỗ nó cẩn thận để bây giờ chị mình cũng dám làm hại
- Chết thật, tôi phải bảo con nhà tôi tránh xa con bé kia ra mới được...
- Phải đó phải đó...
Rất nhiều người bàn luận... và đa số họ đều cho rằng cô bé tên Nguyệt đó xô ngã chị mình.
- Nguyệt nhi, nói cho cô nghe, có đúng là em đã xô ngã chị mình không? Cô hiệu trưởng nghiêm mặt
Mọi người ngay lập tức đều quay lại nhìn cô bé
- K..h.. ông. Em ... không...
- Cậu nó dối, rõ ràng cậu đã xô ngã Tiểu Lan mà không dám nhận. Cậu là đồ độc ác...
-Không.... không phải... tôi... Cô bé run rẩy, nắm chặt tay, cố gắng nói gấp..
- Cậu đừng có chối, lúc nãy khi Tiểu Lan xin ra ngoài, cậu cũng xin ra ngoài, lúc Tiểu Lan ngã, cậu cũng không đỡ còn đứng yên một bên...
- Tôi... tôi...
- Nguyệt à, sao cậu lại làm vậy với Tiểu Lan chứ. Cậu thật ác... Một bé gái nắm tay mẹ, giận dữ nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!