Chương 16: Chap16: Đông (2)

Mở mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là khuôn mặt lo lắng còn vương nước mắt của một cô gái xinh đẹp.

- Cậu không sao chứ? Như Lan mừng rỡ, không biết cảnh tượng ban nãy lúc trong xe ô tô làm cô hoảng hồn bao nhiêu đâu, còn tưởng chàng trai chết rồi

Hắn vẫn nhìn nó, im lặng.

- Này cậu gì ơi, cậu nói gì đi, cậu không khỏe chỗ nào à, hay để tôi gọi bác sĩ nhé. Cô luống cuống tay chân bắt đầu bấn loạn

- Im lặng. Hắn quát

Cô lập tức im lặng, lòng đầy ủy khuất, chỉ là cô lo lắng cho cậu ta thôi, có cần nổi giận thế không.

- Cô.... đây là đâu. Hắn lạnh giọng

- À à đây là thành phố A, ban nãy cậu tránh tôi nên lao vào cây, thấy cậu chảy nhiều máu tôi liền đưa đi bệnh viện và...

- Bây giờ mấy giờ rồi?

- Giờ là 2h chiều, cậu đã bất tỉnh được 3 tiếng rồi..

- Nhiều lời. Hắn cắt ngang

Như Lan liền ngậm miệng luôn. Người này thật lạnh lùng, so với Vũ Phong chỉ có hơn chứ không kém. Còn hung dữ nữa. Hic cô vướng phải cái gì vậy nè.... Lòng cô không ngừng gào thét.... amen hãy phù hộ con hic hic....

Trong phòng im lặng không một tiếng động, người trên giường bệnh đã sớm nhắm mắt nghỉ ngơi chỉ còn lại cô gái nhỏ tội nghiệp vẫn đứng yên một chỗ không dám động đậy.

Sau n phút tự đấu tranh, cô quyết định nhẹ nhàng rón rén bước ra ngoài. Dù sao cô cũng phải gọi cho chị quản lí của côm không thấy cô chắc mọi người lo lắng lắm.

Đang định chạy ra ngoài, người trên giường bỗng dưng cất tiếng nói làm cô giật mình suýt nữa thì vấp té:

- Cô tính đi đâu.

- Tôi chỉ muốn ra ngoài chút thôi.

- Cô tính chuồn đúng không, ở yên đây cho tôi

- Này cậu quá đáng rồi nha, nhìn mặt cậu non choẹt chắc chắn kém tôi 1 2t đáng nhẽ phải 1 tiếng gọi tôi là chị đi, như thế nào liền lật đằng chân lên đằng đầu. Tôi sai vì khiến cậu ra nông nỗi này nhưng tôi không phải người hầu của cậu cậu bảo gì tôi phải làm đó. Hơn nữa tôi chỉ ra ngoài gọi 1 cuộc gọi thôi cũng không phải kẻ tiểu nhân chạy trốn. Tôi nói này có phải cậu quá đen tối rồi không, nghĩ ai cũng như cậu vậy.

Như Lan bức xúc tuôn 1 tràng làm chàng trai ngồi trên giường đơ người

Nói xong cô mới hối hận, người kia khủng bố như vậy, có phải hay không liền trực tiếp đem cô nuốt chửng. Hic... cô liền cúi thấp đầu xuống

- Ha ha, cô can đảm thật dám nói với tôi như vậy. Haha Hắn bật cười

Tự nhiên thấy tên đó cười cô cũng đơ người, kể ra giờ cô mới để ý tên này thực sự... đẹp như ác ma vậy. Cười rộ lên nghe thật từ tính

- Cậ.. u cậu cười cái gì. Cô lắp bắp

- Cô bao nhiêu tuổi?

- Tôi.. tôi...

- Tôi không có ăn thịt cô đâu không cần phải gấp gáp. Thôi cô Đi gọi điện đi.

Cô nghe thấy vậy liền đi ra ngoài không quên quay đầu lại ngó vào phòng rồi nói:

- Tôi liền một đi không trở lại cho cậu tự chịu tiền viện phí. Đồ xấu tính

Bóng dáng khuất sau cánh cửa, hắn cười, tiền viện phí, chẳng đáng giá hắn phải bận tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!