Thời gian chậm rãi trôi qua. Cuối cùng mùa đông cũng về bên khung cửa sổ, trên cành cây già nhất thành phố A chiếc lá cuối cùg đã rụng xuống nhường bước cho nhữg bôg tuyết nở rộ.
Nó ngồi thất thần trong quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm. Quán cà phê này là do một lần hắn và nó trốn tiết triết học, phi lao từ giảng đường về nhà tình cờ lạc vào hẻm và thấy . Được bày trí theo phong cách nhẹ nhàng, nó đã thực sự bị thu hút, và khi kề môi bên tách capuchino nơi đây, nó biết mình thật yêu thích chốn này. Có cái j đó thật yên bình, thật ấm áp bao bọc lấy nó.
Đã có lúc nó từng nghĩ mình chôn chân luôn chỗ này khỏi về nhà, nơi mà chào đón nó là sự lạnh lùng nghiêm khắc của bà nội, là sự lạnh nhạt của ba nó và nhiều người khác.
Hôm nay nó mặc một chiếc áo len kết hợp vs chân váy dạ đen. Chiếc quần tất bó tôn đôi chân thon dài và chiếc giày cổ cao đính ngọc quang cổ giày càng thêm điểm nhấn. Nó buông tóc và đeo thêm 1 gọng kính để tránh sự chú ý củamọi người về khuôn mặt nó. Tự chọn cho mình chỗ khuất đằng sau bình hoa bên lối đi, nó thỏa sức thả hồn theo những bông tuyết nghịch ngợm bên ngoài. Trông nó bây giờ thật dịu dàng, thật xinh đẹp.
Tinh đinh..
Âm thanh của cánh cửa quán cà phê lần nữa vang lên.
Xuất hiện trước cánh cửa là một chàng trai mang đầy khí chất, dù không nhìn rõ khuôn mặt do anh chàng đội mũ nhưg nhìn dáng người và khí chất vương giả lành lạnh tỏa ra cũng đủ để mấy nữ sinh trung học ngồi gần đó ph đỏ mặt dõi theo. Bước chân mạnh mẽ tiến vào, chàng trai ngó nghiêng một hồi rồi như phát hiện ra điều gì đó anh mỉm cười và tiến về phía chiếc bàn, nơi có một cô nàng đưa lưng về phía cửa, thấp thoáng sau bình hoa to.
Nó vẫn thất thần nhìn ra ngoài không để ý từ lúc nào đã có 1 người con trai ngồi bên cạnh. Cho đến lúc cảm nhận sự ấm áp của chiếc ôm và sức nặng của cái đầu ai đó dựa vào nó mới hoàn hồn.
- Tôi biết là em sẽ ở đây mà. Hắn vùi mặt vào cổ nó tay ôm trọn cơ thể nó
Nó liếc mắt khẽ cựa người:
- Giờ này không phải cậu đang bận quay một cảnh vô cùng quan trọng sao, tại sao lại ở chốn này?
- Tên đạo diễn và người viết kịch bản thực sự khiến tôi phát bệnh, tôi vẫn không hiểu tại sao một bộ phim cứ phải chèn vào mấy cảnh hôn hít. Thật kinh khủng. Em không biết đâu tôi đã phải kìm nén hết mức nào để ôm rồi nói mấy cái lời thoại sến rện đó cho gọn.
- Ha ha, nếu người viết kịch bản biết cậu suy nghĩ như thế này ông ta sẽ liền ôm mặt khóc cho xem. Nghĩ đến vẻ mặt của hắn khi đọc kịch bản và khi đóng phim liền không nhìn nổi cười
- Có vẻ tôi gặp hoàn cảnh éo le em liền vui sướng đúng không. Hắn nheo mặt nguy hiểm nhìn nó
- Ài không dám không dám, đại ca đỉnh đỉnh như vậy em đắc tội không nổi. Chỉ sợ mai ra đường lại bị tạt axit. Nó cười cười đáp
- Hừ. Hắn hừ nhẹ rồi tiếp tục ôm nó
Giờ hắn mới phát hiện ra người nó rất lạnh, mặc mỏng manh chiếc áo len bên ngoài. Một cỗ tức giận xông lên
- Con ngốc này, em không biết tự chăm sóc bản thân hay sao. Sao lại ăn mặc như vậy, em định thời trang phang thời tiết à.
Bị hắn la, nó giật thót
- Tôi không thấy lạnh lắm. Mà tôi mặc gì kệ tôi liên quan gì đến anh. Nó cũng hơi to tiếng, tự nhiên bị la
Vừa dứt lời nó lại rơi vào một vòng tay ấm áp, khó chịu, nó liền cựa quậy đẩy hắn ra
- Ngồi yên không cho cựa quậy. Hắn ghì chặt nó và ra lệnh
- Em đúng là.... nhỡ ốm ra đấy rồi sao. Hắn đặt nó lên đùi mình, mở cúc chiếc áo dạ dày và bao bọc lấy nó
Cảm nhận được sự quan tâm của hắn, nó cúi đầu nhỏ giọng:
- Tôi... cũng không dễ ốm như vậy.
Tiếng nhạc du dương của một bản nhạc mùa đông trong quán cà phê nhỏ vừa kết thúc...... và một bản tình ca nữa lại bắt đầu.
Tuyết vẫn cứ rơi mỗi lúc một nhiều, người đi đường mỗi lúc một vắng. Bước trên con đường phủ đầy tuyết, Nhu Lan thẩn thơ bước trong vô định.
Tuyết thật xinh đẹp..... cũng thật giá lạnh. Nó khiến cho trái tim của một thiếu nữ đang độ tuổi đẹp nhất của đời người con gái lạnh giá....
"... Hạt mưa , lặng câm
Gợi về miên mang giấc mơ hôm nào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!