Chương 13: Vì Ai??? (Phần 1)

Cánh cửa mở ra

Thật không thể tin được, trước cửa chính là chị nó.... không những thế, còn có..... tên "hoàng tử" thần kinh lần trước nữa...

Thật trùng hợp

Không chỉ nó, mà ngay cả Như Lan cũng ngạc nhiên không kém. Không ngờ nó lại ở trong nhà Vũ Phong.

Còn Thiên Bảo, anh không kinh ngạc. Kể từ buổi tối hôm Vũ Phong gọi điện nhờ anh, anh đã biết cô nhóc này có ý nghĩa vô cùng quan trọng với hắn. Vì nếu không phải vậy, hắn đã không gọi anh nhờ giúp đỡ.

- Hai người đến tìm Phong hả. Vào nhà đi. Nó lạnh lùng liếc chị mình rồi đi vào trong

Thực sự nó không khó chịu vì sự có mặt của chị mình . Chỉ là...... không biết phải đối mặt thế nào. Đã một thời gian dài, nó và chị không nói chuyện. Có lẽ ngay từ đầu, mối quan hệ giữa chị em nó đã nên như vậy... lạnh nhạt...

Còn về tên thần kinh kia, nó chỉ ngạc nhiên một chút chứ cũng không cảm thấy gì hơn.

Vào trong nhà, nó thản nhiên, dọn dẹp một chút rồi vào bếp pha trà.

Cạch

Hắn bước ra và kinh ngạc khi nhìn thấy hai người ngồi ngoài phòng khách.

- Tiểu Lan, sao em lại ở đây?

Như Lan quay đầu lại và ngẩn ngơ trong giây lát.

Đây là lần đầu tiên cô thấy người đó mặc trang phục đơn giản như vậy. Đó không phải là bộ vest đắt tiền khi tham gia các bữa tiệc, cũng không phải là bộ trang phục thật cool khi gặp các fan hay trong các buổi phỏng vấn,....... Hắn chỉ mặc quần âu với áo sơ mi, không hề thêm phụ kiện gì khác. Trông hắn lúc này không phải là một ngôi sao trên màn ảnh mà chỉ là một nam sinh bình thường như bao người ở tuổi 18..... hắn mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác, gần gũi hơn.... mà cũng ấm áp hơn...

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi cô rung động trước hắn.....

- Hi, em nghe nói hôm nay anh về nước nên đến chơi. Không tiện ra sân bay vì em sợ sẽ gây phiền toái cho anh. Như Lan nở nụ cười thật tươi, nói

- Ừ, nhưng mà..... tại sao tên này lại ở đây? Hắn liếc sang phía Thiên Bảo, lạnh lùng

- Ây da, không lẽ cậu phân biệt đối xử như vậy, chỉ cho nữ vào nhà chơi mà không cho nam sao... thật là... Thiên Bảo quay mặt đi tránh ánh mắt sắc lẻm của Vũ Phong, cười cười

- Nhà là của tôi, tôi muốn cho ai vào là quyền của tôi, liên quan gì đến anh.

- Không được nói vậy nha, dù sao tôi cũng là anh rể cậu.

- Anh rể? Ha.... anh còn không xứng. Mau cút đi.

- Sao nói thế được nha...

- Thôi thôi hai người, đừng châm chọc nhau nữa. Em gặp anh ấy trên đường. Anh ấy nói là muốn đến nhà anh nên tiện đường em cho anh ấy quá giang. Như Lan nhẹ nhàng nói

- Hừ. Hắn hừ nhẹ rồi ngồi xuống ghế

- Tối nói cậu nghe, giấu mỹ nhân trong nhà như vậy làm gì a. Cô bé kia tựa hồ rất quen thuộc với nơi này. Cậu nói, hai người có quan hệ gì. Thiên Bảo cười cười, ngả lưng ra sau

Như Lan quay sang nhìn Vũ Phong. Kỳ thực cô cũng muốn biết mối quan hệ giữa hai người là nó và hắn

Vũ Phong lười trả lời chỉ quay về phía bếp, nói với nó:

- Nguyệt nhi, pha trà làm gì. Đi ăn luôn mà.

Nó bưng khay trà ra ngoài, vừa đi vừa nói:

- Khách đến nhá thỳ phải mời trà, mẹ cậu không dạy cậu mấy thứ này à. Nó vừa dứt lời, không khí bỗng dưng trầm hẳn xuống

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!