Nó đứng đó, sững người...
Ký ức.....
Một mảng trống rỗng....
Nó đã quên gì sao?..
Nó đã quên đi mất chuyện gì sao? Hay quên đi một người nào đó??.....
Nó không nhớ gì cả...
Tất cả với nó giờ đây...... là một màu trắng xóa......
Nó hoảng loạn lùi về phía sau, tay che miệng thật chặt để ngăn không cho mình khóc thành tiếng....
Thật đau đớn....
Nó lại hại chết một người nữa rồi sao..... vì sao..... vì sao vậy????
Không lẽ bất kỳ ai xung quanh nó đều sẽ gặp phải bất hạnh sao? Họ....... đều phải chết sao???...... ông trời a... vì sao vậy???..... vì sao.....
Nó đau đớn quay người rời đi, gần đến cửa ra vào thì không may đụng ngay y tá đang đẩy xe thuốc.
- Á, này cô đi đứng kiểu gì vậy... Ơ.. cô... không sao chứ? Cô y tá hoảng hốt
- Tôi...... tôi.... không sao. Xin lỗi. Nó cúi gằm mặt xuống và chạy vội
Còn người y tá thì sững sờ.......... không chỉ vì dung nhan của cô gái ấy quá kiều diễm........ mà bởi vì......... cô gái xinh đẹp đó..... đang khóc.....
Tiếng động đó đã làm hai người trong phòng giật mình. Hắn quay ra cửa:
- Có chuyện gì vậy? Không lẽ...... có người nghe được chuyện vừa rồi??
- Có sao? Không hay rồi, nếu có người biết được bí mật này thì e là.... Như Lan hoảng
Nếu như...... nếu như có người nghe được..... thì em cô..... Nguyệt nhi sẽ biết...... phải làm sao đây???..... phải làm sao????
- Tiểu Lan, tiểu Lan, em bình tĩnh lại cho anh... Tiểu Lan. Hắn giữ vai Như Lan, lay nhẹ
- Anh Vũ Phong....
- Tiểu Lan, nhớ này, chuyện này chỉ anh, em và những người đã biết là biết thôi, sẽ không có chuyện một người khác...
Cạch
- Xin lỗi, đến giờ truyền nước rồi... Ơ, cô là... Người y tá đẩy xe bước vào và ngạc nhiên khi thấy cô gái ban nãy đang trong phòng bệnh.
- A, không sao. Cô cứ làm những gì mình cần làm. Như Lan gượng cười nhìn y tá
- Ơ, vâng. Cô đi nhanh thật đấy, mới rời đi chưa đến một phút mà đã ở trong này rồi. Cô y tá vui vẻ vừa lấy đồ chuần bị truyền, vừa nói
- Hả? Ý cô là gì? Tôi từ sáng đến giờ đều trong phòng mà có đi đâu đâu. Như Lan ngớ người, có cảm giác bất an
- Thật sao? Rõ ràng tôi thấy cô đi ra khỏi bệnh viện vừa nãy mà, cô còn đụng vào tôi và còn xin lỗi nữa.... Sao lại vậy nhỉ? Hay tôi nhìn nhầm??? Cô y tá ngạc nhiên, không phải vừa nãy mới gặp sao?? Không lẽ mắt mình bị vấn đề nhìn gà hóa cuốc?????
- Cái gì? Cô thấy tôi sao? Từ lúc nào? Lúc đó... trông tôi như thế nào?? Như Lan như nghĩ ra gì đó, vội vàng hỏi
- Để xem, tôi thấy cô tầm khoảng vài phút trước ở gần lối ra, có lẽ là cô định ra ngoài, có thể là do lúc đó cô đang bấn loạn nên không nhớ tôi, vì lúc đó tôi thấy cô đã khóc, khóc rất nhiều dù không ra tiếng. Cô y tá thành thật
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!