Ký ức...
Đây là đâu?.....
Xung quanh nó là một màu đen bao trùm.... thật cô độc....
Rồi bỗng ánh sáng ập tới.....
Mở mắt ra là khung cảnh quen thuộc. Căn nhà nhỏ với vườn rau xanh tốt. Trước sân, giàn hoa thiên lý ra hoa trắng xóa bên phải và bên trái là giàn mướp, từng quả, từng quả lấp ló sau tán lá dày....
- Bà ơi.... bà ơi.... Một đứa bé chừng 4,5 tuổi mặc chiếc váy xanh lơ, mái tóc ngang vai, xinh đẹp tựa thiên thần vừa chạy vừa hét"
- Ai vậy?? Kia... là mình hồi nhỏ sao??.."
- Con bé này... thật nghịch ngợm. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi: là con gái thì không được chạy nhảy lung tung.... thật là... Bà lão khuôn mặt hiền hậu đang ngồi nhặt rau bên thềm quay lại nhìn đứa bé, mỉm cười
- Hihi... Bà ơi, con yêu bà nhất luôn á. Chỉ có bà yêu thương Nguyệt nhi thôi à... Đứa bé nhào lại ôm cổ người bà, nũng nịu nói.
- Nguyệt nhi ngoan, ta không thương cháu thì thương ai hả, cháu là đứa bé ngoan ai cũng yêu mến...
- Không đâu, trong nhà ngoại trừ bà ra chẳng có ai thương yêu Nguyệt nhi cả...
- Sao Nguyệt nhi lại nói như vậy?
- Bởi vì cha thích chị tiểu Lan, mọi người đều thích tiểu Lan hơn con...
- Không phải vậy đâu Nguyệt nhi
- Đúng là như vậy mà... Có phải là chị xinh hơn con không bà?... Hay tại con không ngoan hở bà?.. hic.... Đứa bé ngây thơ chí đầu, cắn cắn môi, nhỏ giọng...
- Nguyệt nhi... nghe ta nói này: con là đứa bé ngoan nhất mà ta từng biết. Con không làm gì sai cả.... chỉ là..... người lớn đôi khi rất cố chấp... họ không muốn chấp nhận sự thật vì nó quá tàn khốc.... Nhưng con hãy luôn tin tưởng vào bản thân mình.... Rồi sau này con sẽ gặp được người yêu thương con bằng cả trái tim và tâm hồn mình... Con sẽ hạnh phúc... Người bà đau lòng ôm đứa cháu tội nghiệp vào lòng...
- Bà ơi...
- Gì vậy Nguyệt nhi?
- Bà.... bà..... có.... có... giận con không?
- Sao bà lại giận con?
- Vì,,, vì... Nguyệt nhi..... Nguyệt nhi.... đã hại chết.... mẹ... Cô bé suýt bật khóc thành tiếng
- Ai nói với con như vậy?
- Là dì Linh, mọi người đều nghĩ như vậy.... Mọi người đều ghét con,...
- Nguyệt nhi, hãy nhớ kĩ.... ta không bao giờ ghét con.... Dù là bây giờ hay sau này cũng vậy..... ta mãi mãi..... không ghét con......
Chuyển cảnh**************
Một cô bé tầm 9,10 tuổi đang chơi đùa trong công viên....... Cô bé ngồi đó..... một mình.....
Những đứa trẻ khác thấy cô bé như vậy, không ai dám lại gần...... chỉ dám nhìn lén và xì xào với nhau:
- Này mày nghe gì không? Một đứa bé nam nhỏ giọng với đám bạn
- Chuyện gì? Đứa bé gái đứng bên cạnh hỏi
- Về chuyện cái con bé ngồi một mình đó đó..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!