Phần sau thật ra không quan trọng.
Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ anh vậy là thừa nhận rồi, thế là giả vờ tò mò hỏi: "Anh thích tôi thật hả? Thế sao anh không tỏ tình?"
Đôi mắt hơi mở to, ẩn giấu một sự hưng phấn, ánh mắt thế này của cậu đã nhiều năm rồi anh không nhìn thấy.
Ánh mắt khi muốn ác ý trêu đùa người khác.
Thứ gần như đã khắc sâu trong tiềm thức của Nhậm Đàn Chu.
Cũng không biết Quý Ngưỡng Chân lại có ý đồ xấu gì, Alpha nâng tay nắm lấy chiếc cổ thanh mảnh của cậu bao lấy phần động mạch, các ngón tay chỉ cần hơi siết lại là có thể vặn đứt trong một giây.
"Em cần sao?" Nhậm Đàn Chu nhíu mày, "Lời tỏ tình của anh."
Hơi thở nhẹ bẫng của Quý Ngưỡng Chân dần trở nên nặng nề.
Quý Ngưỡng Chân không tin anh sẽ b*p ch*t mình thật, ngược lại còn khiến lòng phản nghịch bộc phát, động tác giãy dụa theo bản năng cũng ngừng lại, chẳng hề sợ hãi mà cong khoé môi.
"Cần."
Dáng vẻ không có chút xíu nào là chân thành.
Nhậm Đàn Chu lăng lặng chờ đoạn sau của cậu.
"Tôi giỏi từ chối người khác lắm đó, không phải là anh biết rồi sao?" Quý Ngưỡng Chân cười thành tiếng, sự khinh miệt hiện rõ trong mắt, "Nể tình chúng ta gọi anh xưng em nhiều năm như vậy, nếu anh tỏ tình, tôi nhất định sẽ tìm một lý do thật đặc biệt để từ chối anh, thế nào, có muốn thử không?"
Cảm giác hít thở không thông mỗi lúc một rõ ràng, Quý Ngưỡng Chân thiếu oxi đến mức mặt cũng đỏ lên, một câu đầy đủ cũng không nói nổi, ý cười trên mặt không còn sót lại chút nào, ngũ quan bắt đầu méo mó.
Một giây trước khi cậu mất đi ý thức, khống chế quanh cổ chợt không còn, khi đó cậu đã rơi vào trạng thái gần hôn mê, cả cơ thể không còn sức, lưng tựa vào tường chậm rãi trượt xuống.
"Em dựa vào đâu mà cho rằng anh sẽ thích em."
Đuôi mắt Nhậm Đàn Chu hơi đỏ, ngón tay anh khẽ quệt qua khoé mắt, anh liếc nhìn Quý Ngưỡng Chân ngồi trên đất ho khan không ngừng, khom người tiến lại gần, lạnh giọng nói: "Em cũng chỉ là một Beta mà thôi, Omega xinh đẹp hơn em, ngon nghẻ hơn em có rất nhiều. Kỳ nhạy cảm lần đó là vì chỉ có em ở bên cạnh, thuận tay mới chọn em."
Thật thế sao.
"Thế, thế còn lần thứ hai thì sao?" Quý Ngưỡng Chân không dễ gì mới lấy lại hơi thở, vừa mở miệng đã nhận ra giọng nói khàn đặc như đổi thành người khác, cậu ngẩn ra mất hai giây, nhưng vẫn cố gắng nói cho hết lời: "Anh biết tôi ghét anh, không muốn ở cạnh anh, anh còn như keo dán chó đuổi đến tận đây, ai tin anh không thích tôi cho nổi? Bị từ chối mới sửa miệng, đúng là chưa gặp ai không biết xấu hổ như anh!"
Không ai chịu được cảm giác bị người ta mang tình cảm của mình ra giày xéo như vậy, Nhậm Đàn Chu cũng không ngoại lệ.
Nhậm Đàn Chu quỳ ngồi xổm xuống trước mặt cậu, ánh mắt sắc như dao chiếu thẳng vào cậu, "Quý Ngưỡng Chân, em nói thêm một chữ nữa thử xem?"
Lực uy h**p của Alpha không phải nhỏ, Beta lại đã sớm quen dựa dẫm vào anh, trong tiềm thức đã hình thành nên một hàng rào ngăn cản cậu liều mình đối đầu với Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân không dám nhưng lại không phục mà gân cổ lên, để lộ dấu tay rõ ràng trên cần cổ tráng nõn, cậu há miệng, lặp lại mấy lần, nhưng lại không phát ra được tiếng nào.
Lúc đầu Nhậm Đàn Chu còn tưởng cậu đang giở trò nào đó chế giễu mình, đến khi cậu bổ nhào đến trước mặt anh, chân tay khua khoắng mới ý thức được tính nghiêm trọng.
Bệnh viện lớn nhất của Tích Cảng nằm ở trung tâm thành phố, Quý Ngưỡng Chân ngồi trên xe mà sốt sắng như kiến bò trên chảo nóng, nước mắt cũng rơi mất mấy giọt, nếu ánh mắt có thể giết người, Nhậm Đàn Chu đã chết trăm ngàn lần rồi.
Cũng may sau khi đến bệnh viện, được bác sĩ chẩn đoán không có vấn đề gì, chỉ là cơ thể căng thẳng quá độ dẫn đến liệt dây thanh quản, xuất hiện tình trạng mất tiếng tạm thời. Nói ra cũng lạ, bác sĩ vừa chẩn đoán cho cậu xong, lại trấn an mấy câu, cậu thử một lần nữa, vậy mà lại phát ra được âm thanh, chỉ là cực kỳ khàn thôi.
Nhân lúc Nhậm Đàn Chu không có trong phòng, cậu dùng giọng nói khàn đặc nhờ bác sĩ báo công an giúp mình, nói Alpha ngoài cửa kia đánh người, kết quả vị bác sĩ này lại chỉ cười cười có lỗi với cậu.
Dưới sức mạnh của quyền uy, đến cả hệ thống chữa bệnh cũng bị bắt chẹt.
Quý Ngưỡng Chân bỗng chốc cảm thấy mình đúng là tự rước nhục vào thân.
Cậu cũng không trông mong Nhậm Đàn Chu sẽ xin lỗi mình, dù sao anh có xin lỗi cũng không thể bù đắp tổn thất lần này, mấy thứ vô nghĩa đó trước giờ cậu đều không cần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!