Chương 43: (Vô Đề)

Bọn họ đứng giữa gió lạnh im lặng không nói gì, duy trì thế giằng co này một hồi lâu.

Quý Ngưỡng Chân ăn mặc mỏng manh, chiếc áo bông mấy chục tệ trên người mặc chưa được mấy ngày đã sùi bông, chất liệu ở mặt ngoài cũng không thể chắn gió, cứ đứng như thế, chẳng mấy chốc răng đã va lập cập, tay xách hộp bánh ngọt cũng bị đông lạnh thành cứng đơ.

Nhậm Đàn Chu thu hết vào mắt, lấy chiếc bật lửa từ trong túi quần ra châm một điếu thuốc, đưa đến bên miệng hít một hơi, ánh lửa lập loè bùng lên rồi vụt tắt.

"Không mời anh vào ngồi chơi?"

Quý Ngưỡng Chân nghe thế mới như được sống lại, nâng cái đầu sắp cắm luôn xuống đất lên, đang định mở miệng, lại giật mình nhìn chiếc bật lửa màu nâu mới tinh trong tay anh, cậu không biết chiếc bật lửa này.

Trên nắp bật lửa có khắc chìm tên của hãng, có thể nương theo ánh trăng lờ mờ thấy được, Quý Ngưỡng Chân từng mua đá thơm phòng của hãng này, cũng biết giá của chiếc bật lửa đó đắt hơn gấp nhiều lần chiếc bật lửa mình tặng.

"Anh còn cần mời chắc?" Quý Ngưỡng Chân dời đi tầm mắt, nhấc chân đi về phía cửa, "Em không mời anh thì anh sẽ không vào sao?"

Cánh cửa gỗ kia vốn đã sập xệ lắm rồi, dù có đóng thêm đinh cũng chỉ cần đạp một cái là bung.

Nhậm Đàn Chu muốn vào hoàn toàn không cần chờ Quý Ngưỡng Chân về.

Quý Ngưỡng Chân gượng gạo bước lên bậc thang, tra chìa khoá vào ổ rồi xoay hai cái, cánh cửa bị đẩy ra vang lên tiếng kẽo kẹt, cậu cầm một sợi dây ở gần cửa giật một cái, chiếc bóng đèn ở giữa nhà theo đó sáng lên.

Bóng đèn nhỏ đương nhiên sức lực cũng nhỏ bé, chỉ có thể chiếu sáng một khoảng giới hạn bên dưới.

Alpha với thân hình cao lớn cúi người đi vào cửa, vào đến nơi mới miễn cưỡng đứng thẳng, liếc mắt một cái đã quét xong một lượt căn phòng, thật sự không tìm được từ ngữ nào để hình dung cái nơi chỉ có bốn bức vách gỗ này. Quý Ngưỡng Chân một mình ở trong này đã không thấy rộng rãi gì cho cam, bây giờ nhét thêm một người to lớn nữa, thật có cảm giác đến hít thở cũng khó khăn.

Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ lần này mặt mũi đều quăng cho chó gặm, sớm biết Nhậm Đàn Chu tìm đến đây, cậu đã đi thuê một căn ở mặt đường rộng rãi hơn rồi. Cái nơi kém về mọi mặt ma chê quỷ hờn này, để anh thấy chẳng khác gì cầm dao khoét thịt trên người cậu.

"Chỉ có một cái ghế, một chân hơi lỏng ốc rồi, còn chưa kịp vặn lại, anh ngồi được thì cứ ngồi, ngã cũng đừng trách tôi."

Cậu chỉ chỉ chiếc ghế gần như là què một chân cạnh bàn, xuất phát từ đạo đãi khách mà tốt bụng mời đối phương ngồi. Nhưng cái dáng vẻ mắt mọc trên đỉnh đầu của Nhậm Đàn Chu khiến cậu thấy mình nói ra cậu đó thật đúng là thừa thãi.

Mất mặt và xấu hổ khiến máu nóng vọt l*n đ*nh đầu, cậu rốt cuộc không giữ được bình tĩnh nữa.

"Ánh mắt đó của anh là sao hả... Chưa thấy căn phòng xấu xí thế này bao giờ à?! Bộ bàn ghế đó ngày nào em cũng lau, không hề bẩn tí nào." Cậu vòng hai cánh tay trước ngực, bàn tay cuộn lại thành nắm đấm, nói đến mức trong mắt có thêm một tầng nước, "Mà anh ra vẻ cái gì chứ, hồi đi học chẳng phải anh cũng ở cái phòng chẳng hơn gì căn phòng này của em bao nhiêu sao, còn ở liền mười mấy năm, buồn cười..."

Thật ra căn phòng này đã được Quý Ngưỡng Chân trang hoàng lại rất nhiều lần, miễn cưỡng coi như nhìn tạm. Nhưng điều kiện ban đầu của nó quá kém, dù có chăm chút hơn bao nhiêu cũng không thể hô biến vịt đen thành thiên nga được.

Ánh mắt của Nhậm Đàn Chu rơi xuống chiếc giường sắt nhỏ mà chật chội sau lưng Quý Ngưỡng Chân.

Không có đệm, chỉ trải mấy chiếc chăn dày làm đệm, nếu không Quý Ngưỡng Chân khó mà ngủ nổi.

Nghe Quý Ngưỡng Chân nhắc đến quãng thời gian thiếu ăn thiếu mặc nghèo khó cùng cực kia, trên mặt anh không rõ là cảm xúc gì, khoé môi hơi nhếch lên.

Cho đến bây giờ Quý Ngưỡng Chân vẫn luôn khinh thường anh, ban đầu kết bạn với anh cũng chỉ là vì muốn đùa bỡn anh, cuối cùng khi bị anh vạch trần còn không hề hổ thẹn mà xấu xa hỏi ngược lại: "Đúng là bắt nạt cậu đó, sao nào?"

Khuôn mặt tươi cười mang theo sự hưng phấn và xấu xa đó lẽ ra phải khiến anh căm ghét mới đúng, nhưng mỗi khi nhớ lại, cảm xúc khi đó của anh không chỉ có khó chịu, mà còn là thứ tình yêu xen lẫn với hận đầy vặn vẹo.

"Đúng là có hơi nhỏ." Nhậm Đàn Chu mở miệng cũng không nói ra lời nào khó nghe, chỉ hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Em định ở lại đây bao lâu?"

"Anh quản tôi ở bao lâu làm gì." Quý Ngưỡng Chân lảng tránh câu hỏi này, làm tư thế tiễn khách, gấp không chờ được mà nói: "Anh cũng thấy đấy, ở đây không có chỗ cho anh ngồi, không còn chuyện gì nữa thì anh mau đi đi."

Dùng ngón chân mà suy nghĩ cũng biết, Nhậm Đàn Chu mất mấy tháng mới tìm được cậu, ngàn dặm xa xôi chạy đến đây, sao có thể chỉ nói hai câu đã đi.

Trái tim trong lồng ngực nhảy nhót không yên, phập phồng lo sợ.

Sợi dây đàn đã bị kéo căng rất lâu trong đầu Nhậm Đàn Chu vào đêm nay dường như có dấu hiệu đứt phựt, mỗi câu mỗi chữ cậu nói ra lại nặng nề mà đánh vào nó, quấy nhiễu đến mức đáy mắt anh đã bị mây mù che phủ một nửa.

Đuổi anh đi?

"Muộn thế này rồi." Nhậm Đàn Chu đưa tay ra sau đẩy cánh cửa gỗ đang mở toang đóng lại, ánh sáng lập tức tập trung hết trong căn phòng, cảm giác sáng sủa hơn một ít, anh đi lên từng bước, ép lui Quý Ngưỡng Chân đến cạnh giường, "Em bảo anh đi đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!