Nhưng giờ này đối với đám người Chương Trì vẫn còn tính là sớm, cậu ta hỏi Quý Ngưỡng Chân có muốn đi tăng hai với bọn họ không, Quý Ngưỡng Chân lập tức từ chối.
Đến cuối cùng chỉ có hai người Chương Ngâm và Quý Ngưỡng Chân cùng nhau đi xuống.
Beta xinh xắn đi bên cạnh cũng không may mắn thoát khỏi.
Ở thành phố tuyến bốn này, gần như sẽ không có người bình thường nào giữa đêm phải bọc mình kín mít đến mức không nhận ra là nam hay nữ thế này, nhưng những người như bọn họ, dù có thu mình đến thế nào vẫn sẽ không giấu đi được khí chất thoát tục trên người.
Tài xế của Chương Ngâm rất có kinh nghiệm, cho xe chạy thẳng đến trước cửa, Chương Ngâm không cần đi quá hai bước đã lên ngồi vào xe.
Quý Ngưỡng Chân thầm tính toán, từ đây gọi xe về đến nhà cũng phải mất ít nhất ba mươi tệ, tiết kiệm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu, thế là cậu khách sáo từ chối một câu, sau đó ngồi vào chiếc xe cao cấp của đại minh tinh.
Chương Ngâm sinh ra và lớn lên ở đây, mãi hai mươi tuổi mới rời đi tìm kiếm cơ hội. So với Quý Ngưỡng Chân, anh ta quen thuộc với thành phố này hơn nhiều, cho nên lúc Quý Ngưỡng Chân nói ra tên tiểu khu, anh ta quay sang hỏi: "Cậu ở đó sao? Một mình?"
Quý Ngưỡng Chân còn tưởng Chương Ngâm cảm thấy tiểu khu đó cũ kỹ xuống cấp lắm rồi, cậu ngượng ngùng sờ sờ mũi.
Xin đó, không phải ai cũng giống anh hất tay một cái là dễ dàng mua được một căn chung cư cao cấp đâu...
Quý Ngưỡng Chân bắt đầu cảm nhận được khoảng cách với những kẻ có tiền không biết đến nỗi khổ của người dân nghèo này.
Đáng tiếc Chương Ngâm hoàn toàn không có ý đó.
Xe chạy lên đường cao tốc, anh ta mới nhàn nhã lên tiếng.
Khu Song Kiều trước đây là nơi nhà nước cung cấp nhà ở cho các giáo viên giảng dạy tại trường Trung học Song Kiều, tuy là một khu tập thể cũ, song sinh sống trong đó hầu hết là các giáo viên và người nhà của mình, đám trẻ trong đó hầu hết đều học ở Trung học Song Kiều, người lớn và trẻ nhỏ trong khu đều quen thuộc với nhau.
Bởi vì môi trường tốt, lại là nơi ở của nhóm người tri thức nên giá phòng luôn bị đội giá lên rất cao, nhưng dù vậy thì vẫn có không ít người vì con cái mình mà chuyển đến nơi này.
Sau đó một ngày, bỗng có gia đình kia báo công an, nói nghi ngờ nhà đối diện xảy ra chuyện.
Ông ấy phát hiện người nhà này đã nửa tháng không ra ngoài, xe điện để dưới tầng cũng đã phủ một tầng bụi.
Con cái hai nhà là bạn học, chủ nhiệm lớp nói phụ huynh nhà đó gọi đến nói sẽ cho con nghỉ học, nhưng mãi vẫn không thấy đến làm thủ tục thôi học.
Tối nào trong nhà cũng có đèn sáng, nhưng gõ cửa lại không có ai ra mở cửa, gọi điện cũng không được.
Ông ấy cũng đã xem thử camera lắp trước cửa nhà mình, xác định chắc chắn người nhà này đã mười mấy ngày không có ai ra khỏi cửa.
Một nhà sáu người, sao có thể không ra ngoài trong thời gian dài như vậy?
Trước đây bà cụ bên đó mỗi ngày trời chưa sáng đã ra ngoài đi chợ sáng, cặp vợ chồng thì làm cùng một đơn vị, trước tám giờ sẽ xuống tầng, mà đứa con cũng sẽ ra ngoài đi học lúc bảy giờ sáng.
Cảnh sát nghe tình hình cụ thể qua điện thoại, lập tức cho người đến xem xét tình hình, sau khi gõ cửa không thấy có người trả lời, bèn xin phê chuẩn của cấp trên cho phá cửa.
Mở cửa lại phát hiện sáu người một nhà này đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, không thiếu ai cả.
"Thế sao bọn họ không ra ngoài?" Quý Ngưỡng Chân nghe đến nỗi đầu óc mơ hồ, trên đầu hiện ra một đống dấu hỏi, sống lưng lạnh toát, không nhịn được đưa tay bấm nút đóng cửa kính xe lại, "Nhiều ngày thế mà không ra ngoài? Đứa bé kia cũng không đi học, chẳng lẽ người nhà này bị điên hết rồi..."
"Bị điên thật á?" Quý Ngưỡng Chân không tin nổi há hốc miệng, "Nhưng mà, nếu một người điên không cho người trong nhà ra ngoài, chẳng lẽ năm người kia lại không làm gì được một người, vì sao... lẽ nào cả nhà đều bị điên?"
Thật sự quá khó hiểu, Quý Ngưỡng Chân biết bệnh thần kinh có thể di truyền, nhưng dù là ông nội di truyền cho con trai, con trai lại di truyền cho cháu trai, thế còn bà nội với mẹ thì sao? Hai người này đâu có quan hệ huyết thống gì.
Huống hồ, dù là bệnh tâm thần di truyền thì cũng đâu thể phát bệnh cùng một lúc như thế chứ?
Quý Ngưỡng Chân buồn bực nhìn Chương Ngâm, thật sự tò mò muốn chết rốt cuộc là vì sao.
"Vì sao ấy hả, cậu nghe tiếp đi rồi sẽ hiểu." Chương Ngâm ngửa đầu nhìn trần xe là một bầu trời sao, "Lúc đó cảnh sát không phát hiện ra khác lạ gì, viết ghi chép rồi rời đi."
Dù sao cũng không xảy ra án mạng hay tai nạn gì, cùng lắm được coi là chuyện lạ mà thôi, mọi người có mặt lúc đó cũng chỉ coi như chứng kiến một màn không biết nên khóc hay nên cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!