Vốn nghĩ ăn một bữa ở nơi thế này cùng lắm hết cỡ năm trăm tệ, ai ngờ sẽ gặp phải trường hợp như vậy.
Cậu tức giận nói với nhân viên phục vụ chờ lát nữa rồi tính tiền sau, cậu còn muốn ăn thêm một lát.
Tuy là nhân viên phục vụ chịu rời đi, nhưng cậu thấy đối phương đi về phía bảo vệ ở cửa, còn chỉ chỉ về phía cậu.
Đời này Quý Ngưỡng Chân chưa từng phải trải qua loại chuyện như vậy, mặt đều đỏ lên, vội cúi đầu xuống, nhặt điện thoại lên.
JXYQ: [Trong vòng nửa tiếng mang tiền đến quán trà Hồng Châu, quá hạn thì không còn nữa!]
Yêu Ở Bảy Đồng Tiền: [Ba vạn?]
JXYQ: [Đang cần tiền gấp, hời cho cậu rồi, nhớ là mang tiền mặt.]
Nửa tiếng đã hẹn chỉ còn lại vài phút, Quý Ngưỡng Chân chờ đến mức sắp thăng thiên đến nơi, liên tục ngó ra cửa, thoạt nhìn lại càng giống như đang tìm cơ hội chạy trốn.
Trước lần thứ ba nhân viên phục vụ tiến đến giục cậu trả tiền, Yêu Ở Bảy Đồng Tiền xách theo một chiếc túi màu đen rốt cuộc xuất hiện.
Nhìn qua khoảng chừng ba mươi tuổi, không có dáng vẻ đáng ghét như lúc vừa rồi trao đổi trên mạng, sau khi kiểm tra kỹ đồng hồ xong thì đưa túi đen cho Quý Ngưỡng Chân, còn đưa cậu một tờ hoá đơn rút tiền, đỡ cho cậu phải mất công đếm.
Quý Ngưỡng Chân muốn tiền mặt chủ yếu là để bản thân có ý thức về số tiền mình đang có, chuyển khoản không có cảm giác chân thật, dù có chuyển ba hay năm vạn cũng không có cảm giác gì cả, mà tiền mặt thì khác.
Rời khỏi Nhậm Đàn Chu, trở thành một kẻ nghèo kiết xác, cậu có rất nhiều mặt phải thay đổi.
Hai bên tiền trao cháo múc xong, Yêu Ở Bảy Đồng Tiền lại trò chuyện với Quý Ngưỡng Chân một lát, hỏi cậu nếu lần sau lại có đồng hồ muốn bán thì cứ gọi cho mình. Quý Ngưỡng Chân hờ hững đáp một tiếng, đang chuẩn bị ôm tiền chạy lấy người, một người nghiêng người nhường đường cho cậu suýt thì va phải nhân viên phục vụ bưng bát canh đi đằng sau, mà cậu vội lùi về sau cũng không cẩn thận đá trúng một cậu bé ngồi bàn bên.
Sự cố xảy ra chỉ trong một chớp mắt đó.
Đứa bé chỉ mới bi bô học nói nằm bò trên đất khóc rống lên, còn chưa đợi Quý Ngưỡng Chân phản ứng, ba của đứa bé nghe tiếng chạy đến, bắt lấy cậu đang đứng ngây ra mà mắng chửi, khách khứa xung quanh đều đứng dậy đi tới vây xem, nhân viên bưng bê đứng bên cạnh vừa muốn giải thích đã bị ông ta đang trong trạng thái kích động mà hất văng luôn khay đang bưng trên tay.
Tuy nói là Quý Ngưỡng Chân sai trước, nhưng người này vừa đến chưa hỏi nguyên nhân đã mắng mỏ cậu thậm tệ, từ ngữ thế nào cũng thốt ra được, nước bọt thì văng tung toé, mà điều khiến Quý Ngưỡng Chân không chịu đựng được nhất là người này cứ chỉ tay vào mình. Thế là cậu nghe được hai câu đã không thể bày ra vẻ mặt hoà nhã tiếp nữa, xô đẩy với đối phương.
Nếu không phải có quản lý trực ở đại sảnh kịp thời chạy tới ngăn cản, có lẽ Quý Ngưỡng Chân đã bắt lấy tay của đối phương mà bóp gãy.
Xúi quẩy.
Màn xung đột như một trò cười này kết thúc rất nhanh, Quý Ngưỡng Chân vô duyên vô cớ bị tất cả những người có mặt trong quán trà chỉ trỏ bàn tán, cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa, xách theo túi đen, nhặt chiếc điện thoại bị giẫm vỡ tan tành lên, xông ra ngoài.
Đi lang thang không có mục đích trên đường lớn chừng năm phút, cậu mới sực nhớ ra sao vừa rồi mình không bắt đền cái lão kia bồi thường điện thoại mới.
Chiếc điện thoại này gần hai vạn tệ, cứ thế ném đi cũng thật đáng tiếc, chủ yếu là hiện tại cậu không có dư tiền đi mua cái mới.
Ba vạn này nhất định chỉ được chi tiêu trong trường hợp cần kíp.
Sửa đi chắc vẫn dùng được.
Quý Ngưỡng Chân chặn bừa một người đi đường hỏi xem quanh đây có tiệm sửa chữa điện thoại nào không, được biết nơi này chỉ có một chỗ duy nhất như vậy.
Cửa hàng nằm trên một con đường với những hàng quán san sát nhau, không gian ngập tràn mùi hương tươi mát, cậu đi hết một vòng, cuối cùng bước vào một tiệm nhỏ bán điện thoại cũ.
Cậu đặt điện thoại lên quầy, hỏi một Beta khá trẻ tuổi đeo một cặp kính dày như đít chai bia, tóc để thành cái tổ quạ ở bên trong: "Có sửa được không?"
Beta với bộ dạng lôi thôi lếch thếch ngáp một cái đi ra, cầm điện thoại lên rồi bấm giữ nút nguồn, không có phản ứng gì cả, lại tìm một đoạn dây cáp gắn với máy tính của mình, lôi ra một thùng dụng cụ, "Sửa được, tám trăm."
Giá cả này khá hợp lý, thậm chí có thể coi như rẻ rồi.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân không hiểu rõ giá cả thị trường, chỉ thấy đau ví, do dự mà rút ra tám trăm, lại nắm chặt trong tay, "Vậy mất bao lâu thì sửa xong?"
Beta: "Cậu cần gấp à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!