Chương 30: (Vô Đề)

Nhậm Đàn Chu còn tưởng xảy ra chuyện gì, dù là ai tự nhiên bị đánh thức giữa đêm thế này cũng khó chịu, anh cau mày nói: "Mưa thì mưa thôi, em chưa thấy mưa bao giờ à, lẽ nào còn chuyện gì khác?"

Quý Ngưỡng Chân lập tức nói oang oang: "Anh dậy trước đi đã. Trước khi Văn Tương đi đã dặn em nếu mưa thì phải chuyển mấy chậu hoa hồng ở sân sau vào nhà, chẳng lẽ anh muốn em bê một mình?"

Nhậm Đàn Chu bị giọng nói oang oang của cậu làm cho choáng váng, thật sự nghe lời ngồi dậy, kết quả lại bị cậu ấn xuống.

"Em sốt ruột quá mà quên béng mất anh đang không khoẻ." Quý Ngưỡng Chân như vừa sực nhớ ra, giọng nói mang theo hối lỗi: "Bỏ đi, để em chuyển một mình được rồi, anh ngủ tiếp đi."

Nói xong, không đợi Nhậm Đàn Chu mở miệng đã đi dép chạy xuống tầng.

Sao Nhậm Đàn Chu có thể để cậu một mình chuyển hoa giữa trời mưa chứ, thế là đến cả áo khoác cũng không kịp mặc, vội vã theo cậu xuống tầng.

Nhậm Đàn Chu tìm được một cây dù lớn ở cửa đủ che cho hai người, bảo Quý Ngưỡng Chân cầm ô, còn mình thì bê chậu hoa.

Hai mươi chậu hoa hồng, mất chừng ba bốn chuyến đã chuyển xong, cũng không khó khăn gì lắm.

Quý Ngưỡng Chân che ô chỉ cẩn thận che cho mình, hoàn toàn mặc kệ sống chết của Nhậm Đàn Chu, đợi đến khi xong việc, cậu thu ô rút về, lên phòng ngủ tiếp, Nhậm Đàn Chu chỉ đành đi tắm lại một lần.

Quý Ngưỡng Chân thấy vậy, cực kỳ áy náy xin lỗi anh, phiền muộn vì bản thân có mỗi việc che ô cũng làm không xong.

Nhưng Nhậm Đàn Chu lại cảm thấy cậu làm rất tốt, ít nhất là trên người cậu chẳng dính một hạt mưa nào.

Náo loạn một trận, quá nửa đêm Nhậm Đàn Chu mới được đi ngủ lại.

Buổi sáng ngày hôm sau, Nhậm Đàn Chu bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, anh vừa muốn với lấy điện thoại ở đầu giường thì Quý Ngưỡng Chân bỗng dụi dụi đầu lên vai anh, mơ màng buồn ngủ năn nỉ anh mau cúp máy.

Quý Ngưỡng Chân còn chưa tỉnh ngủ rất giống một con thú cưng quen được nuông chiều, ngoan ngoãn rúc vào Nhậm Đàn Chu, dùng giọng nói mềm nhũn mà đưa ra những yêu cầu quá giới hạn.

Nhưng Nhậm Đàn Chu vẫn thật sự làm theo, thẳng tay bấm từ chối cuộc gọi.

Sáng sớm đã làm phiền người khác ngủ.

Đêm qua ngủ muộn, Quý Ngưỡng Chân như chưa được ngủ đủ ôm chặt cánh tay Nhậm Đàn Chu, quấn lấy anh ngủ thẳng đến mười giờ, chỉ cần Nhậm Đàn Chu hơi nhúc nhích sẽ bị Quý Ngưỡng Chân không lưu tình đập cho một cái, sau đó còn bị cậu dạy bảo: "Đừng có động tới động lui nữa, có cho người khác ngủ không..."

Từ tám giờ, Nhậm Đàn Chu đã tỉnh đến không thể tỉnh hơn.

Anh là Alpha trưởng thành, có nhu cầu sinh lý là rất bình thường, nhất là khi anh đang ở thời kỳ đặc biệt thế này, tuy Quý Ngưỡng Chân chỉ nằm im ôm chặt anh, nhưng ở khoảng cách gần trong gang tấc nghe tiếng hít thở của cậu, anh khó mà không có phản ứng được.

Anh lo sẽ làm phiền đến Quý Ngưỡng Chân, chỉ đành chuyển hướng suy nghĩ đến những vướng mắc khó tháo gỡ trong công việc, dần lấy lại tỉnh táo.

Nếu chỉ có một ngày như thế thì cũng không sao, nhưng liên tiếp ba ngày, đồng hồ sinh học của Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn đảo lộn, luôn chờ Nhậm Đàn Chu ngủ say kiếm đủ loại chuyện lông gà vỏ tỏi mà gọi anh dậy.

Ngày thứ hai là bởi vì Quý Ngưỡng Chân nói ngứa lưng, vén áo lên nhờ anh gãi cho, thuận tiện bảo anh nhìn xem có vết muỗi đốt nào không.

Nhậm Đàn Chu chăm chú cẩn thận nhìn phía sau lưng mịn màng trắng nõn của cậu hồi lâu, không tìm được chỗ nào có vết muỗi cắn, ngược lại bị vòng eo nhỏ nhắn không chịu nổi một cái bóp mạnh k*ch th*ch, bộ phận nào đó suýt thì c**ng c*ng đến mức nổ tung. Gãi cho Quý Ngưỡng Chân một lát thì cậu bảo không còn ngứa nữa, chẳng mấy đã lại ngủ khò khò, bỏ lại Nhậm Đàn Chu một mình trằn trọc, chỉ cần nhắm mắt là trong đầu sẽ hiện ra vòng eo nhỏ của Quý Ngưỡng Chân, đường cong mềm mại, cặp mông cách một lớp quần ngủ mỏng manh vểnh lên, hiện ra không sót cái gì.

Cơ thể cậu không có chỗ nào là Nhậm Đàn Chu chưa nhìn thấy, cảm giác ấm áp siết chặt lấy anh như chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua, ký ức còn như mới.

Nhậm Đàn Chu không nhịn được phải vào nhà vệ sinh giải quyết một lần.

Ngày thứ ba lại càng kỳ quái hơn, khi đó là khoảng ba giờ sáng, Nhậm Đàn Chu bị đánh thức lần thứ hai, Quý Ngưỡng Chân ngồi khoanh chân cạnh anh, dùng ánh mắt như thẩm vấn phạm nhân mà nhìn anh, đôi con ngươi đen như mực loé lên ánh sáng nguy hiểm.

Nhậm Đàn Chu cực kỳ bất đắc dĩ, thậm chí đã bắt đầu quen với chuyện này, hỏi cậu lại làm sao nữa.

Cậu rất nghiêm túc mà nói mình vừa mơ thấy ác mộng, mơ thấy Nhậm Đàn Chu biến thành một cây cỏ trong vườn, nếu trước khi trời sáng không nhổ được cây cỏ này lên thì cậu cũng sẽ biến thành một phần của bãi cỏ này.

Quý Ngưỡng Chân nói: "Quy tắc chính là, nếu em không cứu được anh, thì em sẽ phải chịu hình phạt chung với anh."

"Anh, em rất muốn cứu anh... Nhưng em không làm sao tìm ra được cây cỏ nào mới là anh, có nhiều cỏ quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!