Bên ngoài quấn dây lụa rồi buộc thành nơ bướm, không thể nghi ngờ gì chính là hộp đựng bánh ngọt.
Trong nháy mắt Nhậm Đàn Chu rảo bước tiến vào sảnh chính, trước mắt có một bóng đen phóng ra, không đợi anh đưa mắt nhìn kỹ, thứ đồ đang xách trong tay bị kéo về phía ngược lại, tuy rằng đầu óc choáng váng vì rượu cồn nhưng anh vẫn theo bản năng mà nắm chặt dây lụa, ngay sau đó bị một cái khuỷu tay đụng mạnh vào ngực.
Rượu cồn làm tê liệt dây thần kinh, thêm vào đó chưa từng phải cảnh giác khi đang trong nhà mình, anh không kịp tránh, lồng ngực đau điếng, huyệt thái dương cũng nhói lên.
Quý Ngưỡng Chân không cố tình, nhưng vì thân thể Nhậm Đàn Chu hướng về phía này nên mới nâng khuỷu tay cản lại.
Quý Ngưỡng Chân nghe thấy Nhậm Đàn Chu kêu đau, theo bản năng muốn nói xin lỗi, nhưng lời đến bên môi vẫn nghẹn lại rồi bị nuốt vào trong, cậu lại kéo kéo chiếc dây lụa của hộp bánh ngọt.
Nhậm Đàn Chu thả tay, Quý Ngưỡng Chân bèn cầm hộp bánh ngọt đi vào nhà ăn. Nhậm Đàn Chu đi theo cậu, còn thuận tiện bật đèn treo và đèn tường trong nhà ăn lên.
Hộp bánh còn chưa mở ra đã có thể ngửi thấy mùi bơ thơm nồng, tuy là ngày thường Quý Ngưỡng Chân không để mắt đến mấy thứ này, nhưng hôm nay đúng là đói quá rồi.
Đây là một chiếc bánh ngọt không được tạo hình gì cả, toàn thể một màu hồng phấn, chỉ có vẻn vẹn một tầng thấp, dùng tay đo là có thể nhìn ra còn chưa to đến ba mươi phân.
Mặt trên rắc lưa thưa vài viên kẹo trân châu màu tuyết trắng, chính giữa dùng socola xanh viết nguệch ngoạc mấy chữ: Chúc Quý Ngưỡng Chân thọ cùng trời đất.
Không phải mỗi ngày vui vẻ, cũng không phải thuận buồm xuôi gió.
Làm gì có ai chúc một người mới hơn hai mươi thọ cùng trời đất?
Quý Ngưỡng Chân thở hắt ra một hơi, kìm nén đến mức cả người đều khó chịu. Đổi lại là trước kia, cậu nhất định sẽ chỉ vào mũi Nhậm Đàn Chu mà mắng đối phương là quỷ bủn xỉn, nhưng mà giờ phút này thì lại chỉ có thể nhẫn nhịn.
Cũng đã làm nhà giàu mới nổi nhiều năm như vậy rồi, sao vẫn cứ keo kiệt như thế, bánh hai tầng đắt hơn một tầng nhiều lắm sao? Làm bừa một cái hình gì đó phải thêm nhiều tiền lắm à?
Chiếc bánh ngọt này cứ như có một loại ma lực khiến cho thời gian thoáng cái lùi về mười năm, kiểu dáng cực kỳ quê mùa, Quý Ngưỡng Chu nhìn mà nghẹn tới tận cổ họng.
Đây chắc chắn là bánh ngọt tuỳ tiện mua ở một cửa hàng ngoại thành, nói không chừng còn là cái bánh mà trưng bày cả ngày hôm nay không bán được, sau đó thì treo biển giảm giá.
Quý Ngưỡng Chân nhớ lại sinh nhật của con chó cưng ngày xưa nhà mình nuôi, đều dùng các loại bánh ngọt ba tầng cỡ bự, như thế xem ra cậu đi theo Nhậm Đàn Chu chưa từng có được ngày tháng tốt lành gì.
Thọ cùng trời đất gì chứ, nghe như một lời chế giễu.
Nếu vẫn còn tiếp tục bị nhốt trong nhà thế này, có lẽ cậu sẽ ra đi sớm thôi.
Quý Ngưỡng Chân oán thầm một trận, cúi đầu tìm kiếm trong hộp, lấy ra một chồng đĩa nhỏ, một túi đựng dĩa nhựa, cuối cùng là một tờ thiệp chúc mừng.
Lục lọi một vòng xong, cậu lại đẩy cái hộp sang một bên, lấy một chiếc bút bi từ trong túi quần ra, viết gì đó lên tờ thiệp, cuối cùng đặt ở trước mặt Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt nửa mở, cặp kính thường ngày hay đeo hiện tại đã cài ngay ngắn trong túi của chiếc áo vest, song song với cà vạt.
Anh cầm tấm thiệp lên, híp híp mắt, ánh mắt hết sức chăm chú, nhưng giọng nói có hơi phân tán đã nói rõ gờ phút này anh khó mà tập trung vào thứ gì, "Viết gì thế... không nhìn rõ."
Gì mà không nhìn rõ chứ.
Quý Ngưỡng Chân sốt ruột nhìn anh, chiếc thiệp chỉ cách mắt anh chừng hai mươi phân, dù có cận tám trăm độ mà không đeo kính thì vẫn nhìn thấy, huống hồ Nhậm Đàn Chu chỉ cận nhẹ.
Rốt cuộc là đã uống bao nhiêu rượu.
Quý Ngưỡng Chân lấy thiệp về, viết chữ to ra gấp mấy lần rồi lại đưa cho anh.
Nhậm Đàn Chu day day trán, tầm mắt dừng trên dòng chữ như được chiếu dưới kính lúp này, đã có hơi mất kiên nhẫn kéo kéo chiếc cà vạt màu đỏ sậm trên cổ.
Cà vạt đập vào cặp kính bên cạnh vang lên âm thanh lanh lảnh, anh thuận thế cởi chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, làm xong toàn bộ mới có thời gian nói: "Lại là cái gì đây..."
Quý Ngưỡng Chân nhìn dáng vẻ say rượu của anh, trên người cũng toàn là mùi rượu, có thể biến thành dáng vẻ này hiển nhiên không phải do uống rượu vang cần chậm rãi nhâm nhi thưởng thức gì, đoán chừng là rượu đế có độ không thấp.
Cấp bậc của anh ở công ty khá cao, rượu đế dưới 41 độ đều không lên nổi bàn tiệc của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!