Bữa tiệc kết thúc bằng một màn pháo hoa thắp sáng cả bầu trời đêm, khiến cho bầu không khí ngập tràn trong lãng mạn.
Nhậm Đàn Chu chọn cho Quý Ngưỡng Chân một vị trí tốt trên sân thượng ở toà nhà phía Đông Nam, giữa đông là mùa nở hoa của đám hoa nhài leo(*) phủ kín lan can sân thượng ở đây. Cả một không gian rộng lớn như vậy cũng chỉ có hai người họ, bên tai không có tiếng ồn ào cười nói, cũng chỉ có tiếng pháo hoa chốc chốc từ bầu trời trên cao truyền tới.
(*) hoa này bản gốc tiếng Trung gọi là Hoa nhài chong chóng vì bông hoa có hình như cái chong chóng, nhìn xinh yêu lắm hehe
Quý Ngưỡng Chân chưa được xem buổi bắn pháo hoa kiểu mới này, cậu ngẩng đầu xem đến quên cả chớp mắt, ánh mắt chăm chú mê say khiến đôi mắt cậu trở nên trong veo lấp lánh. Nhậm Đàn Chu chỉ liếc về phía pháo hoa đúng một cái lúc đầu, thời gian còn lại đều dùng để ngắm cậu.
Đến tận khi logo của tập đoàn hiện lên, Quý Ngưỡng Chân mới tiếc nuối mà hoạt động cái cổ.
Trong lúc không để ý, ly champagne trong tay đã uống cạn.
Quý Ngưỡng Chân trong trạng thái lâng lâng men say là lúc thoải mái nhất, cậu vừa muốn hỏi Nhậm Đàn Chu bây giờ đã về nhà được chưa, quay đầu bỗng thấy đối phương cau mày đưa tay nới lỏng cà vạt, lộ ra một mảng da hồng hồng ở cổ.
Lời chưa kịp nói ra khỏi miệng bị nuốt ực trở về, mười phút trước rõ ràng vẫn tốt đẹp, dáng vẻ cũng không giống như đã uống nhiều rượu.
"Có phải anh lại..."
Nhậm Đàn Chu thình lình nâng mắt, giống như nghe thấy tiếng th* d*c của con mồi trong rừng, pheromone của Alpha dày đặc tính xâm lược thoáng cái đan lại thành một sợi dây thừng.
Quý Ngưỡng Chân nắm chặt chiếc ly trong tay, "Trên xe chắc có thuốc ức chế, chúng ta, chúng ta về xe trước?"
Alpha bậc cao có thuốc ức chế được đặt riêng, thông qua phân tích tỉ mỉ cấu trúc gen để điều chế ra loại thuốc ức chế tương ứng, hiệu quả mạnh hơn so với bán ở hiệu thuốc, tác dụng phụ cũng ít hơn.
Những Alpha khác đến kỳ mẫn cảm cùng lắm cũng chỉ nóng nảy không yên, phản ứng sinh lý không quá rõ ràng, tiêm thuốc ức chế sẽ có hiệu quả làm dịu. Nhưng từ đầu năm nay sau khi Nhậm Đàn Chu liên tục trải qua kỳ mẫn cảm, lượng thuốc ức chế dùng quá liều dẫn đến dần mất hiệu quả, thậm chí còn khiến anh xuất hiện triệu chứng co thắt tim.
Chỉ là những chuyện này Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ lơ mơ không hiểu lắm.
Chuyện Nhậm Đàn Chu bị rối loạn kỳ mẫn cảm không nên truyền ra ngoài, Quý Ngưỡng Chu đành gọi điện cho thư ký Chu bảo anh ta lái xe chờ ở cổng, bản thân thì cố đè xuống nỗi sợ hãi trong lòng, ấn lại miếng dán ức chế của Nhậm Đàn Chu cẩn thận, sau khi xác định pheromone sẽ không bùng nổ mà phun ra ngay ở đại sảnh đang có một đống người, mới đỡ anh đi xuống tầng.
Thân hình của Alpha và Beta khác biệt, tuy Quý Ngưỡng Chu so với Beta bình thường coi như khoẻ mạnh cao ráo hơn, nhưng đỡ Nhậm Đàn Chu đi qua hơn nửa cái sân vẫn có hơi cố sức, trên đường còn đụng phải một đám giả tạo hỏi thăm bọn họ làm sao có cần giúp đỡ không, mỗi lần như thế Quý Ngưỡng Chân lại phản nhẹ như mây bay mà trả lời khách sáo hai câu, chỉ nói là uống nhiều rượu quá.
Đi đến cổng, Quý Ngưỡng Chân như vất rác mà vội vã thả tay, để thư ký Chu đỡ Nhậm Đàn Chu vào xe.
Quý Ngưỡng Chân quay đầu lại thoáng nhìn về sau, không ngờ lại đụng mắt với một người đứng ở cửa chính.
Diêu Thiện Đình dường như cũng không bị khí thế của Nhậm Đàn Chu lúc trước doạ sợ, trong thời gian xem pháo hoa đã nghe ngóng được quan hệ giữa hai người, cho nên chẳng hề kiêng dè mà nháy mắt với cậu, còn vẫy vẫy tay chào.
Alpha dạo qua vô số bụi hoa đương nhiên cũng có một khuôn mặt đáng nhìn thêm vài cái.
Quý Ngưỡng Chân không nói gì quay đầu.
Thư Ký Chu đóng cửa xe một bên, quay đầu thấy Quý Ngưỡng Chân vẫn đứng ở bên đường, vẻ mặt thì xanh như tàu lá chuối, bèn hỏi: "Cậu không lên xe ạ?"
Quý Ngưỡng Chân di chân trên đất, sắp di đến mức mòn cả đế giày. Sao cậu dám ngồi chung xe với Nhậm Đàn Chu đang trong thời kỳ đặc biệt chứ, như chim sợ cành cong bước chậm đến cạnh cửa xe, bám cửa nói với Nhậm Đàn Chu bên trong: "Anh, em ngồi xe sau được rồi, anh tiêm trước một mũi thuốc ức chế đi nhé."
Phía sau còn hai chiếc xe của vệ sĩ.
Nhậm Đàn Chu lạnh mặt nhìn cậu, "Lên xe."
Quý Ngưỡng Chân: "..."
Chờ cậu ngồi vào rồi, thư ký Chu không vội khởi động xe mà trước hết cho tấm chắn nâng lên, trước đó cũng đã đưa xuống một hộp thuốc ức chế.
Quý Ngưỡng Chân chỉ là một Beta chưa phải tiêm cho mình bao giờ, cậu tự nhiên mà chuyển thứ này cho Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu nhắm hai mắt, coi như không thấy.
"Anh cần em giúp không?" Quý Ngưỡng Chân mở nắp nộp, bên trong có hai ống thuốc và một ống tiêm, "Nhưng em không biết tiêm..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!