Chương 21: (Vô Đề)

Quý Ngưỡng Chân nghĩ không thông vì sao Nhậm Đàn Chu lại tặng cậu một món quá đáng giá thế này vào một ngày bình thường không thể bình thường hơn.

Cậu ngồi xuống đuôi giường, trong bóng đêm suy tư hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi ngủ cái đã.

Quý Ngưỡng Chân đóng nắp hộp lại, không ngờ ngồi xổm một lúc lâu nên chân tê rần, lúc xoay người lảo đảo một cái, trùng hợp còn thấy được Nhậm Đàn Chu lúc trước vẫn ngủ say đã ngồi dậy từ bao giờ, đang ngái ngủ nhìn cậu.

Phản ứng đầu tiên của Quý Ngưỡng Chân là giấu chiếc hộp đó về sau lưng, có tật giật mình kêu lên: "Doạ em sợ chết khiếp, anh tỉnh từ lúc nào thế?"

Nhậm Đàn Chu đã ngủ được một giấc, lúc lên tiếng giọng nói hơi khàn khàn, anh hắng giọng một cái, mới tiếp tục, "Lúc em dậy đi vệ sinh."

"Anh cũng muốn đi vệ sinh hả?" Quý Ngưỡng Chân chột dạ không thôi, nhưng vẫn còn giả vờ như không có gì bò về chỗ mình nằm xuống, lại giục: "Anh đi nhanh đi, đừng có tè dầm ra giường."

Nhậm Đàn Chu quay sang, nhìn mấy sợi tóc hơi vểnh lên của cậu, có sợi còn cong thành dấu ngoặc, anh quan sát hai phút, hỏi: "Thích không?"

Quý Ngưỡng Chân không giả vờ nổi nữa, thò tay từ trong chăn ra, chiếc hộp nhung nhỏ nằm trong lòng bàn tay hồng nhuận của cậu.

"Anh nói cái này à? Nhìn có vẻ đắt, nhưng mà đưa cho em em cũng không dùng đến." Quý Ngưỡng Chân kéo dài âm cuối, nghĩ một đằng nói một nẻo: "Cũng không thích lắm."

Nhậm Đàn Chu bỏ qua nội dung, chỉ nghe giọng điệu, cậu không nói không thích thì xem ra là rất vừa lòng.

Anh kéo chăn lên cho cậu, "Cứ cầm lấy đi, rồi sẽ dùng đến."

Quý Ngưỡng Chân còn tưởng ý của Nhậm Đàn Chu là hôm nào đó đưa mình đi ăn, không ngờ ngay tối hôm sau anh đã thật sự mang cậu đến một bữa tiệc đầy phá cách.

Số 88 đường Tịnh Giang là căn nhà cát lành mà ba của Nhậm Đàn Chu mua cho vợ mới, trên đường đi Quý Ngưỡng Chân mới được nghe thư ký Chu kể, nghe nói lúc chọn đất cất nhà còn mời hẳn một thầy phong thuỷ đến xem, ngay cả bố trí cây cối trước sau nhà đều đã được điều chỉnh lại.

Một gia tộc đang ở đỉnh cao thịnh vượng coi trọng những thứ này cũng là điều dễ hiểu.

Quý Ngưỡng Chân không có hứng thú với huyền học phong thuỷ, cậu còn tưởng ông anh trai nào của Nhậm Đàn Chu kết hôn, lão gia tử mới tốn công tốn sức mua đất xây nhà mới như thế. Chờ cậu đến nơi, mới biết chủ nhân của ngày vui vậy mà lại là cái vị hơn bảy mươi tuổi kia.

Khách đến rất đông, lại không thấy có mấy người là thật lòng đến chúc mừng.

"Nói gì thì nói cũng đã cả đống tuổi rồi, thật là..." Quý Ngưỡng Chân nhớ lại vị Nhâm tổng sắc mặt sáng láng vừa rồi, nhất thời không biết phải nói gì, đành phải nhét một miếng bánh ngọt vào miệng.

Nhậm Đàn Chu từ lúc vào cửa đến giờ luôn giữ nụ cười mỉm nhàn nhạt trên mặt, đúng chuẩn đến mức như được dùng thước đo góc vẽ ra, ai cũng không thể soi mói bới móc.

So với anh, mấy người anh trai kia có vẻ kém cỏi hơn, chỉ thiếu nước bùng nổ ngay tại hiện trường.

Nhậm Đàn Chu cũng xem như là chủ nhà, không tránh được phải bận rộn nhiều việc, lại bị mời đến trước mặt ba mình, trước khi đi vẫn không yên tâm để Quý Ngưỡng Chân một mình mà dặn dò: "Nếu thấy chán thì bảo thư ký Chu đưa em lên tầng chơi. Rượu này tuy độ không nặng nhưng cũng không thể uống nhiều, có chuyện gì thì gọi điện cho anh."

Quý Ngưỡng Chân gật đầu như giã tỏi, chỉ ước Nhậm Đàn Chu mau đi đi.

Quét mắt nhìn quanh một lượt, cả cái đại sảnh này không gặp được một khuôn mặt quen thuộc nào, nhưng luôn có vài tên thiếu gia nhà giàu ăn mặc chải chuốt vừa thấy Quý Ngưỡng Chân chỉ còn một mình là lập tức sáp tới, cũng may cậu đã có sẵn bài đối phó với đám người này, lịch sự khách sáo vài câu, đối phương chẳng chiếm được lợi gì từ cậu, cuối cùng chỉ có thể ỉu xìu rời đi.

Tố chất giữa người với người quả nhiên chênh lệch rất lớn, có người biết câu thành ngữ 'Biết khó mà lui' này viết thế nào, có kẻ lại hận không thể dán bốn chữ 'Không biết xấu hổ' lên mặt.

Quý Ngưỡng Chân uống hết môt ly Whisky Sour, sau đó đi WC một chuyến, lúc đi ra đụng phải một tên Alpha có mùi hoa dành dành đang rửa tay.

"Hình như tôi..." Alpha kia có dáng người khá cao, hơi cúi người đánh giá Beta trước mặt, ngập ngừng lên tiếng, "Từng gặp cậu ở đâu rồi thì phải."

"Vị tiên sinh này, anh cũng không xem lại giờ là năm bao nhiêu rồi, làm gì còn ai dùng phương thức bắt chuyện cổ lỗ sĩ này nữa? Phải đổi mới đi thôi."

Quý Ngưỡng Chân nói xong xoay người muốn đi, Alpha kia rất nhanh lại đứng ra cản đường, tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng, "Không phải, tôi thật sự từng gặp cậu rồi. Tôi nhớ ra rồi, tôi từng thấy ảnh thẻ của cậu."

Nghe có vẻ thú vị đây.

Alpha thấy cậu mỉm cười, bèn tìm kiếm trong túi quần mình, lấy ra một hộp đựng danh thiếp, mở ra lại phát hiện không còn tấm nào.

Cũng không biết một tối nay đã đưa cho bao nhiêu người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!