Quý Ngưỡng Chân mơ một giấc mơ, tỉnh dậy cũng không nhớ được nội dung là gì, chỉ cảm thấy cả cơ thể đều mệt mỏi rã rời.
Rèm cửa che kín, bên trong phòng ngủ yên tĩnh như vẫn còn đang là ban đêm. Quý Ngưỡng Chân ấn một nút điều khiển từ xa trên đầu giường, tấm rèm chạy bằng điện từ từ mở sang hai bên.
Bên ngoài mặt trời đã lên cao, cậu híp mắt mất một lúc lâu để thích ứng, sau đó uể oải ngồi dậy.
Chiếc gối dùng để phân chia lãnh thổ vẫn ở nguyên chỗ cũ, vị trí Nhậm Đàn Chu ngủ đã không thấy người đâu, chăn được trải phẳng ở một bên.
Từ sự đối lập trong thói quen sống có thể nhìn ra ưu khuyết điểm, nếu không phải vì không có thời gian thì Nhậm Đàn Chu hẳn sẽ không mượn tay người khác làm việc nhà thay cho mình.
Quý Ngưỡng Chân chưa bao giờ tự trải giường chiếu, mỗi ngày đều có dì Phương lên giúp cậu dọn dẹp sắp xếp lại, hai ngày nay phòng của cậu không có người ở, sáng nay dì Phương cũng mới biết là tình huống gì.
Dù sao cũng là người sống lâu từng trải, dì Phương hít liền mấy cái thật sâu, sau đó không nói gì nữa.
Quý Ngưỡng Chân xuống tầng, đi một vòng ở sân trước sân sau. Bình thường cậu vừa xuất hiện, Omega kia sẽ lập tức mò tới, hôm nay vậy mà lại không thấy bóng dáng.
Lẽ nào vì tối qua bị từ chối, buồn quá nên nay không dám gặp cậu nữa?
Đâu cần phải vậy chứ.
Lúc ăn sáng, Quý Ngưỡng Chân không nhịn được hỏi dì Phương, "Đúng rồi, sao hôm nay không thấy Văn Hương, lẽ nào cậu ta ngủ nướng trong phòng rồi ạ?"
Dì Phương đang ôm một mớ suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười hiền hoà, vắt chiếc khăn trong tay, đáp: "Sao có thể chứ, đứa bé Văn Tương đó mỗi ngày đều dậy từ lúc trời còn chưa sáng để vào bếp phụ giúp mọi người... Chẳng qua hôm nay bị thư ký Chu đưa đi rồi."
"Đưa đi?" Quý Ngưỡng Chân căng thẳng.
"Không phải tiểu thiếu gia sắp xếp sao ạ?" Dì Phương nhìn dáng vẻ mờ mịt của cậu, bổ sung: "Thư ký Chu đưa cậu ấy đi học, hình như là học múa."
Nhậm Đàn Chu ở nơi xa xôi hẻo lánh, quanh đây chỉ có một lớp dạy múa duy nhất của vị phú nhị đại nhà nào đó mở ra để dỗ dành người tình bé nhỏ của mình, giáo viên cũng không quá ưu tú, chỉ có thể nói là tương đương bậc nghiệp dư. Giảng bài chỉ quờ quạng vài cái, đã khai trương hơn nửa tháng rồi, chủ yếu là dùng chiêu khuyến mãi giảm giá sâu để hấp dẫn sự chú ý của những người như Quý Ngưỡng Chân.
Hệ thống dạy tài năng trong nội thành nhiều như lá me, đối diện công ty bọn họ có một hệ thống với quy mô và danh tiếng đều khá tốt, chỉ cần thuận đường đi làm cho Văn Tương ngồi ké xe, cũng đỡ khiến Quý Ngưỡng Chân phải đặt tâm tư vào chuyện này.
Nhưng mà Quý Ngưỡng Chân muốn mượn cơ hội đưa Văn Tương đi học để đi theo, hình thành một quỹ đạo ra ngoài có quy luật.
Tuy Nhậm Đàn Chu đã cho phép cậu ra ngoài, nhưng luôn sắp xếp ít nhất ba tên vệ sĩ kè kè theo sau. Thật ra thì Quý Ngưỡng Chân cũng đã từng nghĩ, cậu bị giam lâu như thế, giống như đã sớm thích nghi với cuộc sống cô đơn nhàm chán này, thật sự để cho cậu chạy ra ngoài thế giới náo nhiệt chơi đùa, cậu sẽ không thích ứng nổi mất.
Nói như vậy thì, điều cậu thật sự mong muốn không phải là tự do có giới hạn trước mắt này, cậu muốn có thể trở lại giống như trước đây, đi đâu cũng không cần báo cáo với bất cứ ai, không bị ai đi theo, muốn làm gì thì làm đó.
Quý Ngưỡng Chân thường xuyên thấy phiền chán vì h*m m**n kiểm soát đến mức gần như là b**n th** này của Nhậm Đàn Chu, nhưng bọn họ đã quen biết nhau lâu như thế, mỗi chuyện mỗi chuyện Nhậm Đàn Chu làm giống như đều thật sự vì muốn tốt cho cậu. Dù sao chuyện trước đó đã được lôi ra nói lại cho rõ ràng một lần, nhất thời cậu cũng không tìm ra lý do để tiếp tục gây sự.
Điểm mâu thuẫn trước đó không chỉ ở trên người Quý Ngưỡng Chân.
Cậu có thể nhạy bén phát giác ra sự mến mộ không giống bình thường của Văn Tương với mình, nhưng lại không có cách nào liên kết chuyện này với Nhậm Đàn Chu.Kim giờ trên chiếc đồng hồ tăng tốc chuyển động, xoay tròn hết tốc lực.
(*) nói thật nhiều lúc văn phong của tác giả làm khó Bát rất là nhiều luôn, câu này chắc ý là muốn chuyển cảnh qua nhiều ngày sau, nên Bát đặt vào giữa hai dấu "-" luôn cho dễ hiểu : 3Mỗi ngày cùng một giờ đó Văn Tương đều sẽ đi luyện múa, Quý Ngưỡng Chân cũng dựa theo phương pháp trị liệu của Hạng Vệ Dân bắt đầu nhận mũi tiêm thứ hai và thứ ba.
Bên này cậu khá thận lợi, không xuất hiện phản ứng mạnh mẽ sau khi tiêm như lần đầu nữa, chỉ có điều là tuyến thể vẫn không có động tĩnh gì cả.
Hạng Vệ Dân nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với cậu, chuyện này không gấp được, cậu cũng chỉ đành tự an ủi bản thân phải kiên nhẫn.
Trong nửa tháng này, buổi tối Quý Ngưỡng Chân đều ngủ cùng Nhậm Đàn Chu.
Nhưng ban ngày thì phần lớn thời gian cậu đều ở trong phòng mình.
Hang mục đang tiến hành của Nhậm Đàn Chu xảy ra vài vấn đề, mỗi ngày đều là tối muộn hoặc thậm chí là rạng sáng mới về đến nhà, giờ đó thì Quý Ngưỡng Chân đã ngủ mất rồi.
Chờ đến hôm sau ngủ dậy, Nhậm Đàn Chu đã lại lên công ty sớm.
Cứ như thế, nửa tháng nay hai người đã không đụng mặt nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!