Chương 19: (Vô Đề)

Gõ cửa kiểu thăm dò như thế, trong căn biệt thự này ngoại trừ Văn Tương khó mà tìm ra người thứ hai.

Quý Ngưỡng Chân chẳng biết làm sao đi một vòng tại chỗ, sau khi tiếng gõ cửa thứ hai vang lên, cậu chỉ đành lề mề đi về phía cửa.

Pheromone của Omega đối với Alpha trong kỳ mẫn cảm chính là một thứ thuốc k*ch d*c, mùi mật ong ngọt ngào trong veo theo khe cửa tiến vào, ý tứ tìm bạn tình đã quá rõ ràng.

Quý Ngưỡng Chân khịt khịt mũi, tí thì hắt xì một cái.

Sao thế này, ngày mai không đến nữa hả? Tối nay sao lại gan to thế.

Nếu bây giờ cậu mở cửa, Văn Tương thấy không phải là Nhậm Đàn Chu mà là cậu thì chắc chắn sẽ rất xấu hổ, Quý ngưỡng Chân thậm chí còn có thể mường tượng ra biểu cảm sau đó của cậu ta sẽ trông như thế nào.

Quý Ngưỡng Chân do dự nghĩ xem có cần gọi Nhậm Đàn Chu ra không, nhưng Văn Tương đang áp tai vào cánh cửa đã nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần.

"Nhậm tổng?"

Văn Tương mới bị từ chối cách đây không lâu, đến giờ cậu ta vẫn không dám nhớ lại sắc mặt tối đó của Nhậm Đàn Chu, vậy mà tối nay cậu ta vẫn còn bất chấp đến gõ cửa, giọng nói gấp gáp đã run cả lên, "Tối nay dì Phương không khoẻ trong người, bảo tôi bưng canh lên cho ngài ạ."

Nhậm Đàn Chu không hề có thói quen ăn khuya, nhưng mùng một ngày rằm mỗi tháng, dì Phương đều nấu một bát canh bồi bổ cho anh, cụ thể bổ thế nào dì Phương khó mà tự mình nói ra, chỉ nói là tốt cho Alpha.

Quý Ngưỡng Chân đứng sau cánh cửa khó mà lên tiếng.

Không đợi được tiếng đáp lại, Văn Tương lại càng thấp thỏm hơn, nếu bây giờ bỏ đi, ngày mai dì Phương hỏi đến thì cậu ta biết phải trả lời thế nào đây. Cậu ta bị sợ bị chê là vô dụng, một bát canh cũng không đưa nổi.

Thế là Văn Tương lại kiên trì gõ cửa, giọng nói hơi nâng lên cao hơn: "Nhậm tổng? Ngài đã ngủ chưa ạ?"

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Chẳng lẽ tiếng bước chân vừa rồi là cậu ta nghe nhầm, có thể Nhậm tổng đang đeo tai nghe làm việc không nghe thấy tiếng cậu ta, cũng có thể là đã ngủ rồi.

"Lạ thật, vừa mới về một lát thôi mà..." Văn Tương nhỏ giọng than, lại nâng tay gõ cửa.

Quý Ngưỡng Chân rất là cạn lời.

Gõ cửa mà không có ai ra, lẽ nào không thể là vì người bên trong không muốn mở? Chẳng lẽ nhất định phải mở sao? Nếu Nhậm Đàn Chu đang ngủ thật, lẽ nào cậu ta còn muốn gõ cửa đến khi người tỉnh để mà đưa canh?

Đổi lại là cậu, có thể sẽ đổ luôn bát canh này lên đầu cậu ta.

Quý Ngưỡng Chân mở ra một cái khe, tiếng lầm bầm của Văn Tương lập tức ngưng bặt.

Omega vẫn còn đang chờ khe cửa kia mở ra hẳn, kết quả thật sự chỉ có một cái khe, sau đó có một bàn tay thò ra.

Quý Ngưỡng Chân cũng không hiểu vì sao mình phải làm ra cái việc ngu ngốc như vậy, dù Văn Tương không nhận ra là tay của ai thì dùng mông mà nghĩ cũng biết Nhậm Đàn Chu sẽ không làm ra hành động lén lút thập thò như thế này.

Quý Ngưỡng Chân nghĩ vậy, dứt khoát rút tay về, lúi về sau một bước rồi mở cửa.

Quả nhiên biểu tình trên mặt Văn Tương không khác là bao so với tưởng tượng trước đó của cậu, "Thiếu gia, sao lại là cậu..."

Lẽ nào đi nhầm phòng rồi.

"À, tôi qua đây xin anh ấy tiền." Quý Ngưỡng Chân không dễ gì mới kịp thời nghĩ ra một lý do nghe không quá kỳ lạ, "Đã nói là sẽ cho cậu đi học múa rồi mà."

Văn Tương vậy mà lại tin, cậu ta cẩn thận bê bát canh, thoáng nhìn vào bên trong, "Vậy Nhậm tổng đâu ạ, canh này phải uống ngay lúc còn nóng."

Căn phòng này không quá thích hợp cho Omega, Văn Tương chỉ đứng ngoài cửa không dám bước vào.

Quý Ngưỡng Chân rõ ràng là biết như vậy còn hỏi cậu ta: "Có muốn vào trong không, anh ấy đang đi vệ sinh."

Quý Ngưỡng Chân bình tĩnh như không nghiêng người, lại không ngờ Nhậm Đàn Chu lẽ ra phải đang tắm đã đứng ở sau lưng cậu từ bao giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!