Đối với Beta như Quý Ngưỡng Chân mà nói, cảm giác áp bách mà một Alpha trưởng thành mang lại không ở việc pheromone của đối phương mạnh mẽ thế nào, mà chính là tình huống trước mắt đây mang theo hơi thở nguy hiểm áp sát đến như thế, cái bóng to lớn của anh bao trọn lấy cậu, chậm rãi từng chút một cắn nuốt ánh sáng trước mắt cậu, như vậy cũng đủ khiến cậu tâm phiền ý loạn rồi.
Chân của Quý Ngưỡng Chân áp sát vào mép giường, để tránh mình tiếp xúc quá gần với Nhậm Đàn Chu, cậu đành ngửa người ra sau, đầu gối cong lại suýt thì ngã ngồi lên giường. Mà trước khi chuyện đó xảy ra, Nhậm Đàn Chu đã nhanh tay ôm lấy eo cậu, kéo cậu lại.
Cơ thể cậu mất thăng bằng nghiêm trọng, hai tay đặt vội lên ngực đối phương, tức giận đến mức cần cổ trắng ngần thoáng hiện lên gân xanh, cậu muốn tránh nhưng không tránh được, lập tức la lối: "Làm gì đấy làm gì đấy!"
Dường như Nhậm Đàn Chu không nhận thức được bản thân áp lại gần như thế sẽ khiến bầu không khí trở nên ám muội đến mức nào, sự tồn tại mạnh mẽ của anh hoàn toàn áp đảo Quý Ngưỡng Chân đang gắt gỏng, trên mặt không hề có biểu hiện gì là khó khăn, thậm chí còn rất vô tư mà thúc giục, "Trả lời câu hỏi của anh trước."
Quý Ngưỡng Chân suýt thì quên luôn anh vừa hỏi cái gì, nghe thế thì ngẩn ra mấy giây, rất không biết điều nói: "Được rồi đó, em có thích anh hay không chẳng lẽ tự anh không biết à? Em cũng không phải loại thích bị cuồng ngược!"
Có vài lời nghĩ là được rồi, đặt trong lòng vậy thôi, nhưng đây thật sự là bị ép quá phải nói ra mà.
Lực ở tay của Nhậm Đàn Chu vẫn được kiểm soát, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại giãy dụa nâng hai tay bị giam giữ lên, tức giận chu môi, nói một cách khoa trương: "Còn tiếp tục nữa là xương cốt em cũng vỡ luôn đấy, ai thích anh, bác sĩ khoa chỉnh hình thích anh à?"
Mùa đông ở Diêm Kinh phải nói là dài dằng dặc, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, gió lạnh không ngừng đập lên khung cửa, âm thanh liên tiếp có quy luật không còn giống như tiếng ồn nữa, mà nghe càng giống như tiếng tim đập của ai đó.
"Thích bị cuồng ngược?" Nhậm Đàn Chu bày ra dáng vẻ khịt mũi coi thường đối với lời của cậu, "Đương nhiên em không phải, từ trước đến giờ chỉ có em bắt nạt người khác thôi."
Không cần biết là giỡn hay thật, Nhậm Đàn Chu chưa từng động tay với cậu, cùng lắm là giống như bây giờ, giam giữ tay chân để cậu không thể làm loạn.
Có đôi khi Quý Ngưỡng Chân cứ như lò xo thành tinh, rất khó khống chế, dùng sức lên người cậu còn phải cẩn thận điều chỉnh một phen.
Nói đến thì, tuy là Quý Ngưỡng Chân sớm đã không còn cha mẹ để dựa dẫm, nhưng từ trên người cậu lại không thể tìm thấy chút xíu nào đặc trưng của người có hoàn cảnh gia đình sa sút, chi phí ăn mặc còn xa hoa lãng phí hơn cả trước đây, thậm chí tính cách cũng được nuôi dưỡng thành ngang ngược hơn mấy năm trước rất nhiều.
Ăn nhờ ở đậu đáng lý ra sẽ biến một người thành dáng vẻ dè dặt luôn phải quan sát sắc mặt của người khác, vậy mà trong nửa cuối năm nay cậu lại không hề có chút giác ngộ này.
Hai người tiếp tục giằng co, Quý Ngưỡng Chân cũng không hiểu tối nay Nhậm Đàn Chu tích cực cái khỉ gì, sau lần cuối cùng cắn răng thử dùng hết sức lực phản kháng mà vẫn thất bại, cậu rất không vui mà giậm chân, "Đừng có đuổi Văn Hương đi, nếu không em sẽ ghét anh thật đấy!"
"Vì sao không thể đuổi đi?" Giọng điệu của Nhậm Đàn Chu mang theo hai phần cố tình gây khó dễ, "Nếu vừa rồi em không làm loạn với anh như thế, có lẽ anh còn có thể đồng ý."
Vạch lá tìm sâu thế này, người không biết còn tưởng cậu với Omega này có quan hệ gì đó không thể để người khác biết.
Lời nói của Nhậm Đàn Chu cũng không tính là khó hiểu.
Quý Ngưỡng Chân coi như nghe hiểu rồi, giống như dù biết rõ cậu thích chơi mấy trò thi đấu thể thao, vậy mà anh lại cố tình bảo thư ký mua một đống thẻ game chơi trò kinh doanh nông trại đến. Mỗi khi cậu tỏ sự yêu thích đặc biệt với một thứ gì đó, Nhậm Đàn Chu sẽ quyết đoán nhúng tay vào can thiệp.
Dù là động vật hay là người thì đều không có khác biệt gì cả.
Quý Ngưỡng Chân im lặng một hồi lâu, đến cả ánh mắt nóng như lửa cũng dần trở nên ỉu xìu, thoạt nhìn rất là chán chường.
Bầu không khí giống như nước trong bể đột ngột bị tháo đi.
Nhậm Đàn Chu cũng nhận ra tâm trạng tụt dốc của cậu, bàn tay từ cổ tay cậu đi chuyển xuống, lòng bàn tay có vết chai không dễ phát hiện phủ lên mu bàn tay nhẵn mịn của Quý Ngưỡng Chân, pheromone lành lạnh từ khe miếng dán ức chế chậm rãi toả ra.
Có lẽ bởi vì được dùng để làm thuốc dẫn phân hoá nên Quý Ngưỡng Chân không hề bài xích pheromone của Nhậm Đàn Chu, một nháy mắt khi ngửi được mùi hương này, tâm trạng sắp sụp đổ của cậu dẫn chuyển biến tốt.
Tuyến thể ngủ say của cậu dường như cũng đang rục rịch thức tỉnh.
Chuyện này khiến Quý Ngưỡng Chân tạm thời gạt tâm tư so đo sang một bên.
"Bởi vì hôm nay em đã hứa sẽ giúp cậu ta tìm lớp học múa, chờ cậu ta học xong rồi có lẽ mỗi ngày đều có thể ở nhà múa cho anh xem."
Lý do này có đủ sức hấp dẫn hay không đây.
Giọng điệu nói chuyện của Quý Ngưỡng Chân không còn gay gắt như lúc trước, cậu cố gắng để khiến giọng nói của mình trở về kiểu không tim không phổi như ngày thường.
Một giây trước còn là mưa tuyết cuồn cuộn, giây tiếp theo đã thoắt cái chuyển trời trong rồi.
"Anh, anh giữ cậu ấy lại đi, cậu ấy rất được đó, tấm ảnh buổi chiều em gửi cho anh là cậu ấy cắt tỉa đó, tay chân rất khéo. Cây hoa hồng ngoài cửa cũng là cậu ấy cắt tỉa, lúc anh về có nhìn thấy không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!