Chương 15: (Vô Đề)

Nhậm Đàn Chu vẫn còn dán miếng ức chế, lúc trước thay quần áo cũng không bóc ra.

Anh cực kỳ thuần thục hạ nhiệt độ cho Quý Ngưỡng Chân, chiếc khăn kia đã giặt đến lần thứ ba thứ tư, mỗi lần mang đi giặt lại đều trong trạng thái toả ra hơi nóng, cứ như vừa mới lấy từ nồi hấp ra.

Quý Ngưỡng Chân đã bị lật sang một bên khác, nơi lúc đầu nằm cứ như hiện trường phạm tội đang được lưu lại.

Nhậm Đàn Chu lấy hòm thuốc, tìm thuốc hạ sốt, lại xuống tầng rót một cốc nước ấm, lúc quay lại phòng ngủ, phát hiện tấm chăn mỏng đắp trên người Quý Ngưỡng Chân lại bị hất văng rồi.

Cậu cũng đã nghe thấy những lời kia của Hạng Vệ Dân, nhưng dù bản thân đã khó chịu đến mức này thì vẫn không mở miệng nói muốn dù chỉ một xíu xiu pheromone từ anh.

Rút ra rồi chế thành thuốc đưa vào cơ thể và trực tiếp sử dụng là hai phương thức có tính chất hoàn toàn khác nhau, Nhậm Đàn Chu biết cậu ái ngại điều gì, vậy nên cậu không chủ động đề cập tới, Nhậm Đàn Chu cũng không gấp, cứ để xem cậu có thể chịu đựng được tới bao giờ đi.

Đỡ cậu dậy rồi cho uống thuốc xong, Nhậm Đàn Chu không đặt cậu nằm xuống luôn mà để cậu tựa vào mình, tay cũng rất tự nhiên mà đặt sát bên người cậu, quan sát chốc lát, anh hỏi: "Có cần lau thêm một lần nữa không? Người em vẫn nóng lắm."

Có thể là giờ này đã rất muộn rồi, trạng thái của Quý Ngưỡng Chân rõ ràng không bằng vừa rồi khi mới phát sốt, cơn đau nửa đầu càng lúc càng khủng khiếp, hô hấp nặng nề, chỉ có mấy phút được lau người bằng khăn mới dễ chịu hơn một ít.

Quý Ngưỡng Chân không có tí sức nào nói: "Không cần đâu, lau xong chỉ càng thêm nóng, mai anh còn phải đi làm, anh đi trước đi, em ngủ một giấc là ổn thôi."

Pheromone của Nhậm Đàn Chu khá đặc biệt, nói thô một chút thì chính là có tác dụng hạ nhiệt, bởi vì không phải trên phương diện vật lý, nên sẽ không giống như thổi gió lạnh khiến bệnh tình thêm nghiêm trọng hơn.

Đối với trạng thái hiện tại của Quý Ngưỡng Chân quả thực là vừa hợp.

Giông như kẻ chết khát bỗng thấy một quả táo treo trước mắt, Quý Ngưỡng Chân nhìn mà nhỏ dãi, nhưng lại không thể ăn, thế là chỉ có thể đuổi đối phương đi, mắt không thấy tim không đau.

Nhậm Đàn Chu lại làm như không nghe thấy.

Phát sốt sẽ kéo theo cơ thể đau nhức, bàn tay của Nhậm Đàn Chu theo cánh tay của Quý Ngưỡng Chân từng chút một tiến lên, thoạt nhìn cũng không phải là xoa bóp theo đúng bài gì, xoa bóp được một lúc, anh thấp giọng hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Có muốn vào phòng anh ngủ không?"

Quý Ngưỡng Chân thì thầm trong cổ họng hai tiếng, "Không cần, giường của anh cứng lắm."

Nhậm Đàn Chu nghe được, lập tức hỏi lại: "Em vào phòng anh rồi à?"

Quý Ngưỡng Chân cũng ý thức được mình vừa nói hớ, não căng ra tưởng chừng sắp nổ tung.

Cậu rất muốn giả vờ ngủ, nhưng Nhậm Đàn Chu lại như rất để ý chuyện này, ghé bên tai cậu hỏi lại một lần nữa.

"Đương nhiên là không, em vào phòng anh làm gì... Anh có mời em cũng không vào, em mới không giống anh đâu, tuỳ tiện vào phòng người khác, còn xem trộm nhật ký của người ta..."

Quý Ngưỡng Chân dùng sức lăn khỏi người anh, vì để khiến lời của mình nghe càng thuyết phục, giọng nói cũng nâng cao.

Đáng tiếc giọng của cậu lại phản chủ mà khàn khàn như vịt đực, cậu chỉ đành cố nói cho xong lời còn lại.

"Không phải anh luôn thích ngủ ở giường cứng à, aiz, anh phiền quá, đừng có ở lì trong này làm phiền em nghỉ ngơi nữa! Em là người bệnh đấy!"

Nhậm Đàn Chu nghe cậu quang quác nói xong, không để bụng nói, "Em đừng kích động, anh thuận miệng hỏi thôi. Thích vào thì vào, không ai nói không cho em vào cả, căn nhà này không có chỗ nào không thể cho em đi vào."

Quý Ngưỡng Chân gượng gạo ho khan hai tiếng, khuôn mặt bị thiêu nóng đỏ bừng đã không nhìn ra thay đổi gì, cậu tốn sức nâng đầu đánh vào eo Nhậm Đàn Chu hai cái, "Em thật sự không vào! Còn vu cáo em nữa... đừng trách em động thủ."

Hai cái đánh bằng đầu kia của cậu hoàn toàn không gây ra đau đớn gì, mềm mại vô lực, chẳng khác gì mèo con dụi đầu.

"Em có biết mình đang nói gì không?"

Nhậm Đàn Chu cũng không tránh, thậm chí còn áp tới trước mặt cậu, hơi thở nhẹ nhàng đều đều, giọng nói cứng rắn như ngày thường lại thấp thoáng ý cười không hợp cảnh, "Nghe niệm kinh xong còn muốn đánh hoà thượng, uổng công hầu hạ em rồi."

"Anh là hoà thượng cái rắm á."

Quý Ngưỡng Chân rì rầm lầu bầu, thấy anh có vẻ sẽ không tính toán với mình, bèn bỏ qua chủ đề này, xoay người nằm úp sấp cho sau lưng thoáng khí.

Lưng cậu cũng rất đẹp, đường cong trơn nhẵn mềm mại như một nét bút dứt khoát vạch thẳng xuống dưới, hai cánh mông tròn trịa vểnh lên được lớp quần đàn hồi bao lấy, lõm eo đối xứng vừa thích hợp cho ngón cái ấn xuống giữ lấy, đôi chân thon dài cân xứng thả lỏng mở ra, quyến rũ không gì tả xiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!