Ba ngày sau, Quý Ngưỡng Chân nhận mũi tiêm thử nghiệm phân hoá đầu tiên.
Tiêm xong, cậu được chuyển vào phòng quan sát nghỉ ngơi hai tiếng, không xuất hiện phản ứng bài xích, Hạng Vệ Dân lại đích thân đến rút hai ống máu đi làm phân tích sinh hoá, thuận tiện dặn dò cậu hai ngày này không được động vào nước, tối đó cũng không cần tắm rửa để tránh bị cảm lạnh.
Mấy ngày nay Quý Ngưỡng Chân đã bị rút mấy ống máu, mũi kim nhỏ dài đâm vào tĩnh mạch ở khuỷu tay, cậu quay đầu cắn răng không kêu thành tiếng, mãi cho đến khi Hạng Vệ Dân rút kim cậu mới quay đầu về, giữ lấy miếng bông kia.
Nhậm Đàn Chu bận rộn không rút ra được thời gian, buổi kiểm tra và tiêm thuốc sau đó đều là Chu Án đi cùng, giúp cậu chạy ngược chạy xuôi rồi lại phụ trách lái xe đưa đón. Chu Án cũng phát hiện ra, chỉ cần ông chủ của mình không ở đây, người em trai bảo bối này của anh vẫn khá có cá tính riêng.
Buổi chiều lúc Quý Ngưỡng Chân vừa về đến nhà vẫn coi như tràn đầy tinh thần, túm Văn Tương rảnh rỗi không có việc gì làm vào phòng khách chơi máy chơi game điện tử, chơi đến khi ngoài trời sẩm tối mới dừng lại.
Những trò chơi này hoặc chạy hoặc hoạt động, đều cần tiêu hao thể lực, Văn Tương là Omega không được rèn luyện đặc biệt căn bản không theo kịp, nhưng vì không dám làm thiếu gia nhỏ mất hứng nên vẫn cố kiên trì.
Kết quả khi dì Phương gọi ăn cơm, Quý Ngưỡng Chân tuỳ tiện ném chiếc máy chơi game đắt tiền sang một bên, dáng vẻ chơi không đã tí nào, hỏi: "Sao cậu chơi gà thế, trước giờ chưa từng chơi hả?"
Văn Tương đuối sức lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt tròn tròn như được phủ thêm một tầng phấn mịn màng.
Đừng nói là chơi, cậu ta còn chưa được thấy bao giờ nữa.
Văn Tương ngồi xổm thu dọn đống thẻ trò chơi vương vãi trên nền nhà, sau đó xếp vào hộp, "Từng chơi rồi ạ, tại thiếu gia chơi giỏi quá."
Quý Ngưỡng Chân hôm nay giống như chơi mãi không hết sức lực, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, cậu lại không lưu tâm đến trạng thái sinh lý này của mình, ôm bát cơm lên định nói chuyện, lại nhận ra Văn Tương vẫn còn ở trong phòng khách phụ thu dọn.
Trước đó Quý Ngưỡng Chân đã từng nói với Văn Tương một lần, bảo cậu ta đến giờ cơm thì cùng ngồi ăn cơm, đừng có tự biến mình thành người giúp việc trong nhà. Nhưng Omega này thật sự quá nhút nhát, lo cái này sợ cái kia, cuối cùng vẫn không dám ngồi chung.
Quý Ngưỡng Chân vừa mới chiến đấu ác liệt một phen với cậu ta, lúc này một mình ngồi ăn bỗng thấy lẻ loi.
"Không phải đã nói với cậu rồi sao, ngồi xuống cùng ăn cơm đi."
Văn Tương bị Quý Ngưỡng Chân ấn ngồi xuống ghế, trước mắt lại có thêm một cái bát.
Cậu ta giống như ngồi trên đống lửa, rất bất an nói: "Nhưng mà Nhậm tổng còn chưa nói tôi có thể ngồi cùng bàn."
Quý Ngưỡng Chân xì một tiếng, cực kỳ không tán đồng lắc đầu, "Cậu thế nào mà cứ mở miệng là Nhậm tổng Nhậm tổng, lời của tôi thì không nghe lọt tai? Không phải là ăn cơm thôi sao, cậu vốn không phải là người giúp việc, hôm qua cũng đã nói là ba phái cậu tới đây giúp anh ấy trải qua kỳ mẫn cảm rồi mà? Không ăn chung, hai ngày nay anh ấy cứ về là cậu là chuồn vào phòng, thế thì làm sao mà khiến anh ấy chú ý tới được?
Rồi bao giờ cậu mới hoàn thành nhiệm vụ đây?"
Văn Tương cảm thấy cậu nói rất có lý, quan trọng nhất đây chính là bát cơm của cậu ta. Văn Tương chỉ có thể cầm đũa lên, bới hai miếng cơm, "Hình như Nhậm tổng không thích tôi, cũng không thích tôi tới gần."
Cũng không phải cậu ta chưa từng thử, nhưng vị đó cứ như không phải Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, dưới tình trạng mà độ thích hợp giữa bọn họ cao như thế lại vẫn rất bài xích tiếp xúc tay chân với cậu ta.
Quý Ngưỡng Chân gắp một cái cánh nướng cho cậu ta, "Anh tôi vốn luôn xị cái mặt ra như thế đấy, nhưng con người anh ấy rất tốt, nhất định không phải là không thích cậu. Mà, cậu tới gần anh ấy lúc nào?"
Thật ra Văn Tương đã mệt đến mức ăn không ngon, chỉ cắn một miếng nhỏ, sau đó rụt rè nhìn Quý Ngưỡng Chân, giống như là con chó nhỏ rơi xuống nước bỗng gặp được một khúc gỗ có thể bám vào, thật thà kể: "Hôm trước, buổi tối hôm trước. Nhậm tổng từ bệnh viện về rồi đi thẳng vào phòng ngủ, sau đó một lúc tôi có đi sang gõ cửa."
"Sau đó thì sao?" Quý Ngưỡng Chân còn gấp hơn cả đương sự, chỉ thiếu chưa xoa tay bày ra dáng vẻ hóng chuyện thôi.
Chuyện sau đó, Văn Tương là một Omega độc thân thật sự khó mà nói ra miệng, nhất là ở trước mặt Quý Ngưỡng Chân, kết quả là bối rối đến mức sắp khóc đến nơi.
Tuy Quý thiếu gia là Beta, nhưng so với vị kia thì dễ gần hơn.
Văn Tương còn chưa nói được hai câu thì đã rưng rưng, nhất thời khiến Quý Ngưỡng Chân mất hết cả hứng thú ăn uống.
Quý Ngưỡng Chân đặt đũa xuống, vội rút hai chiếc khăn giấy nhét vào tay cậu ta, "Bỏ đi bỏ đi, tôi không hỏi nữa. Thời gian hai người quen biết quá ngắn, dần dà rồi sẽ tốt thôi."
Mấy chuyện trường kỳ kháng chiến này Quý Ngưỡng Chân khá có kinh nghiệm, cậu tràn đầy niềm tin an ủi một phen, ai ngờ Omega này còn khóc dữ hơn, tuy là không phải kiểu gào khóc, nhưng nước mắt cứ như mưa nhỏ kéo dài tí tách không ngừng.
Trước mắt rất khó nói là cậu chọc người ta khóc hay là Nhậm Đàn Chu chọc người ta khóc, cậu đã không gánh nổi vụ này rồi, lại không đủ kiên nhẫn, cơm chưa ăn được hai miếng đã trốn lên tầng tìm sự yên tĩnh.
c** q**n áo muốn tắm, một chân bước vào bồn tắm mới nhớ ra giáo sư Hạng đã dặn dò hôm nay tốt nhất đừng tắm, cậu buồn bực thu chân về, lau khô nước, sau đó làm tổ trên chiếc đệm mềm mại nghịch điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!