Chương 13: (Vô Đề)

Phỏng chừng hiểu rõ sự giả vờ hồ đồ của cậu đã đến mức lộ liễu như thế cũng là do đường cùng rồi, mấy ngày này Nhậm Đàn Chu không cố tình vạch trần cậu, chỉ là sáng nay ở trong văn phòng của Hạng Vệ Dân, cậu một mực từ chối, thà chọn Alpha không quen biết kia chứ cũng không muốn dính dáng đến anh, rất khó nói không phải cậu đang có tâm tư cắt đứt triệt để với anh.

Giống như miếng dứa cậu ăn còn thừa lại kia, cậu rõ ràng đã nhìn thấy anh đưa tay ra.

"Quý Ngưỡng Chân." Nhậm Đàn Chu bình tĩnh như chỉ đang nói về thời tiết hôm nay đưa ra lời bình, "Hoá ra em ghét anh như thế."

Vị trí dừng xe không quá lý tưởng, ánh nắng bị toà nhà cao tầng bên cạnh che khuất, trong xe cũng trở nên tối tăm.

Quý Ngưỡng Chân ngây người, không biết Nhậm Đàn Chu còn muốn nói gì nữa, trong lòng vừa hoảng vừa sợ.

Qua một lúc lâu sau, cậu nhìn Nhậm Đàn Chu im lặng không nhúc nhích, mới nhớ đến phải phản bác, gấp đến mức khuôn mặt hết trắng lại đỏ giải thích:"Không phải, em không có, chúng ta, chúng ta đã sống chung lâu như thế, em... không ghét anh."

Tuy rằng không phải lời nói thật lòng, nhưng tốt xấu vẫn là điều Nhậm Đàn Chu muốn nghe.

Nhậm Đàn Chu chống khuỷu tay trên vô lăng, đầu ngón tay vẽ trên biểu tượng ở chính giữa, cũng không nhìn xem cậu đang bày ra vẻ mặt gì, "Em nói lắp cái gì, không phải lời thật lòng?"

"Là thật lòng." Quý Ngưỡng Chân rất ít khi phải líu cả lưỡi lại như thế, nhận ra vừa rồi mình hoảng loạn thế nào, cậu ép sát lưng vào ghế, không muốn chọc Nhậm Đàn Chu không vui vào thời điểm này.

"Vậy em nói đi."

"Nói cái gì..."

Nhậm Đàn Chu nói như lẽ dĩ nhiên: "Nói em không ghét anh, nói em rất thích anh."

Câu trước vẫn còn ổn, câu sau lại là cái gì.

Nếu câu sau chỉ đứng một mình thì sẽ có nghĩa khác, nhưng đi cùng với câu trước đó lại dường như không có ý như thế, Quý Ngưỡng Chân nhất thời không phân biệt được, cứng đờ nói: "Em không ghét anh, em rất thích anh."

"Nói to lên."

Quý Ngưỡng Chân ngoan ngoãn lặp lại một lần, Nhậm Đàn Chu lại như coi cậu thành cái máy lặp, ở trong xe bắt cậu nói hơn mười lần.

Cậu miệng khô lưỡi khô, thật sự không chịu được nữa, lúc này mới to gan đưa tay đặt lên trán Nhậm Đàn Chu, xong còn rất ghét bỏ nói: "Anh, có phải anh sốt rồi không, anh có thể bình thường xíu không, anh như thế em sợ..."

Trên thực tế, Nhậm Đàn Chu bình thường như không thể bình thường hơn, nhiệt độ cơ thể bình thường, biểu tình cũng bình thường, ngay cả giọng điệu cũng y chang như ngày thường.

Quý Ngưỡng Chân chỉ biết tự mình buồn bực, lại không phát hiện ra cậu đã không còn kháng cự tiếp xúc tay chân với Nhậm Đàn Chu.

Phản ứng do di chứng sau tổn thương dường như đang biến mất từng chút một.

Chuyện khiến Quý Ngưỡng Chân kinh ngạc hơn còn ở phía sau.

Ăn uống xong xuôi, trên đường về nhà, Nhậm Đàn Chu nói với cậu, câu kia mỗi sáng phải nói một lần, nói xong là có thể ra ngoài.

Tuy là Quý Ngưỡng Chân cảm thấy kỳ quái, nhưng vừa suy xét liền hiểu đây là Nhậm Đàn Chu cho phép cậu tự do ra vào, bởi vì dùng công phu miệng lưỡi chính là sở trường của cậu rồi.

Quý Ngưỡng Chân co được giãn được, chút chuyện nhỏ này căn bản không thể làm khó cậu.

Về đến nhà, Quý Ngưỡng Chân đi ngủ trưa, ngủ dậy vẫn cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng, bèn mượn cớ đưa trà chiều đoạt lấy từ dì Phương, tự mình đưa đến phòng của Nhậm Đàn Chu.

"Chỉ cần nói một lần là được ạ?" Cậu vẫn còn hơi không yên tâm xác nhận lại với Nhậm Đàn Chu, "Anh, anh không đùa em đúng không?"

Nhậm Đàn Chu đang đứng trên thang tìm sách, giống như bị cậu hỏi đến ba bốn lượt đã bắt đầu thấy phiền, chỉ quăng xuống một câu, "Nếu em không muốn thì cứ coi như anh chưa nói gì."

Phải nói rằng hôm qua trong lòng Quý Ngưỡng Chân vẫn còn hơi kiêu ngạo, hôm nay sau một chuyến đi bệnh viện đã vâng lời dễ bảo hơn rất nhiều.

Quý Ngưỡng Chân thấy dáng vẻ bắt đầu không kiên nhẫn của anh, nghĩ sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ, cậu đứng một bên, sờ sờ gáy, ngượng ngùng lại gượng gạo ra vẻ thông minh nói: "Anh, thấy anh để tâm đến chuyện của em như vậy, em cũng không phải là người không biết ơn, vốn còn muốn nói cám ơn anh..."

Có vài người tuy rằng không có năng khiếu diễn xuất trời sinh, nhưng chỉ cần lấy cần cù bù thông minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!