Chương 100: (Vô Đề)

Người khi có tâm trạng tốt thì dù bị thương nặng đến đâu cũng khôi phục nhanh hơn hẳn, Nhậm Đàn Chu rất nhanh đã được đồng ý cho xuống giường đi lại. Lúc người vừa xuống giường Quý Ngưỡng Chân lo lắng đến mức ôm chặt cánh tay anh, sợ anh yếu ớt không đứng vững sẽ ngã ập xuống.

Nhậm Đàn Chu nhìn cậu như vậy thì nhịn cười nói anh chỉ bị đâm mấy dao thôi, cũng không phải gãy chân, không cần căng thẳng như vậy.

Thư ký Chu còn đứng một bên nhìn, Quý Ngưỡng Chân thẹn quá suýt hoá giận mà chậm chạp buông tay rồi lùi về sau một bước, "Ai căng thẳng chứ? Anh bớt tưởng bở đi!"

Nhậm Đàn Chu không cãi cọ với cậu, đưa tay ra, "Em qua đây đỡ anh."

"Vừa nãy đỡ anh còn cười nhạo người ta!" Quý Ngưỡng Chân lập tức nguýt anh một cái, "Không đỡ nữa, không phải anh ghê gớm lắm à, không phải nói không gãy chân sao? Thế anh tự mình đi hai bước xem nào!"

Nhậm Đàn Chu bèn chậm chạp bước mấy bước trong phòng bệnh, chỗ bị thương chủ yếu là ngực và eo, thật ra không ảnh hưởng nhiều đến việc đi lại, lúc trước bác sĩ ngăn cản là để đề phòng ngộ nhỡ bệnh nhân tinh thần không tốt, bị chấn thương lần hai thì sẽ khá phiền phức.

Quý Ngưỡng Chân nhìn anh tự mình đi lại không có trở ngại gì, bỗng nhiên xúc động muốn vỗ tay cho anh, nhưng nghĩ lại vừa rồi anh có hành vi khinh thường mình, thế là kiềm chế lại, chỉ làu bàu nói: "Giỏi quá ha... Anh đi chậm thôi, có cần người ta giúp anh báo danh đi thi chạy luôn không hả?"

Thư ký Chu rót cốc nước bưng vào, đề phòng ông chủ hoạt động xong khát nước.

Nhưng cốc nước vừa đặt xuống đã bị Quý Ngưỡng Chân đoạt lấy uống cạn, "Ảnh tự đi rót nước được."

Thư ký Chu:... Hai người này có thật là đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt không vậy.

Thế nào mà vẫn mặt nặng mày nhẹ thế.

Thư ký Chu khó xử nhìn về phía ông chủ.

Nhậm Đàn Chu dễ tính cười cười, dùng ánh mắt ra hiệu cho thư ký Chu ra ngoài trước.

Quý Ngưỡng Chân nhìn chằm chằm Nhậm Đàn Chu không chớp mắt, sợ chiếc thảm hơi nhô lên dưới bàn trà sẽ làm anh vấp, bèn nhân lúc Nhậm Đàn Chu xoay người lén lút đạp cho phẳng lại mới yên tâm.

TV đang chiếu một bộ phim cực kỳ máu chó, đúng lúc chuyển đến cảnh diễn viên chính báo được thù.

Lần này hoạt động khoảng chừng hai mươi phút, Quý Ngưỡng Chân không có tâm trạng đâu mà xem tivi, không nhịn được nhắc: "Anh không mệt thật à? Đại đại là được rồi, tôi mà đi lâu như thế cũng mệt toát mồ hôi."

Nhậm Đàn Chu ngồi xuống chiếc sô pha cạnh Quý Ngưỡng Chân, trong phòng bệnh bật máy lạnh, nhưng trên trán anh vẫn lấm tấm mồ hôi. Quý Ngưỡng Chân bĩu môi, thầm trách anh vừa xuống giường đã cậy mạnh rồi.

"Xót anh hả?" Nhậm Đàn Chu véo má cậu, "Em có muốn đi soi gương không, nhìn xem mình đang có biểu cảm gì này."

Quý Ngưỡng Chân muốn đập cái tay chuyên làm chuyện xấu của Alpha ra, nhưng bàn tay nâng lên cũng chỉ vỗ nhẹ một cái, "Không muốn nói chuyện với anh. Lẽ nào anh ngã hỏng cả đầu óc rồi, ngày nào cũng nói mớ..."

"Thế em đi rót cho anh một cốc nước."

"Vừa nãy anh đi giỏi lắm cơ mà, anh tự đi mà rót." Quý Ngưỡng Chân miệng thì nói thế, nhưng người vẫn ngoan ngoãn đứng lên đi về phía máy lọc nước, "Sáng nay bác sĩ còn bảo anh phải uống nhiều nước, anh thì hay rồi, khát khô cổ mới uống."

Bao nhiêu tuổi rồi chứ, uống nước còn cần người nhớ hộ, đúng là càng sống càng thụt lùi.

Quý Ngưỡng Chân theo dõi anh uống hết cốc nước, không cho để thừa.

Nhậm Đàn Chu suýt thì uống nước đến no cả bụng, hoàn thành nhiệm vụ rồi mới sâu xa nói: "Quan tâm anh quá đó, Chân Chân à."

Quý Ngưỡng Chân mặt dày nhận lấy, "Sao hả, quan tâm anh không tốt à? Sao trước đây không phát hiện ra anh có tố chất làm M nhỉ."

"M là cái gì?" Nhậm Đàn Chu như không nghe hiểu cậu nói gì, ánh mắt mang theo sự ham học, "M? Mcdonalds?"

Hả?

Vẫn còn người không biết M là gì á?

Đương nhiên là M có thể hiểu theo nhiều cách, nhưng kết hợp với ngữ cảnh vừa rồi thì còn có thể là M nào nữa chứ.

Quý Ngưỡng Chân cũng ngẩn ra hai giây, sau đó bỗng nhiên ngượng ngùng, "Ờm ờm, đúng rồi là Mcdonalds, không thì là cái gì được chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!