Chương 11: Là sự thật chứ không phải mơ

Sau khi khóc ầm ĩ trong vòng tay của Ken nó đã thấm mệt và bắt đầu ngủ lịm đi . Cả bế nó vào phòng , đắp chăn , lau mặt ... cho nó , rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng

Tại phòng khách

- Mấy người làm gì mà bảo bối của tui lại nằm trong phòng khóc như vây hả lở bảo bối có chuyện gì mấy người tính sao đây hả

- giọng Ken lạnh như băng khiến người nghe lạnh thấu xương

- Tụi tui có làm gì cô ta đâu , tự cô ta nhốt mình trong phòng khóc suốt ko chịu ăn gì chứ bộ

- hắn đanh giọng

- Ko liên quan gì tới họ đâu

- Jun lên tiếng

Hức... hức

- tiếng nấc của nó vang xuống phòng khách làm cho hắn lo lắng chạy ào lên . Hắn ko gõ cửa phòng mà chạy thẳng vào khiến nó la toáng lên

- Kelvin ra ngoài ngay hức... ai cho anh hức... vào phòng tôi... hức

- nó nói trong cơn nấc và nước mắt chảy ròng ròng

- Thì tôi lo cho cô mà

- hắn nhìn nó mà xót xa

- Thôi mày đừng lo cho nó có tụi tao rồi

- Mir bước lại ôm nó vào lòng

- Nói hai nghe có chuyện gì vậy

- Mir hỏi nó

- Hai ơi em hức... hức.... em lại nằm mơ thấy họ . Em nhớ họ quá hai ơi

- Nó nói như sắp khóc

- Ko phải mơ đâu bảo bối ngốc ạ ! Tụi anh về rồi đây tụi anh sẽ ko rời xa bảo bối nữa dù chỉ là nữa bước ! Bảo bối ngoan nhé đừng khóc

- Kun nhẹ nhàng , ấm áp ôm lấy nó từ vòng tay Mir

- Vâng

- nó nín ngay lập tức , mỉm cười hạnh phúc

- Này bảo bối là của chung ko phải để mình mày ôm nhé

- Kin nhào lại giành lấy nó

- Hai thằng tụi bay có buôn ra ko dám giành với anh à

- Ken nhào tới , khác hẳn với lúc ở phòng khách

- Giống hai mặt quá đê , mới nãy còn lạnh hơn Bắc cực nữa mà

- Windy khích

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!