Chương 1: Trở về

- Khôngggggg ! Con không về đâu huhu ! Con không về đâu mà huhu

- Vâng đó chính là giọng hét oanh vàng của chị Windy nhà ta

- Ta không cần biết con co 1 tiếng để chuẫn bị đi về VN ngay và lập tức

- pama nó quả quyết

- Sandy con sẽ về đúng không nào

- pama nhìn nó nhìn nếu vs ánh mắt đầy "trìu mến"

-Ok tụi bây chuẩn bị đi 30p nữa phải có mặt

- Nó vẫn lạnh lùng trả lời mắt thì cắm vào cái đt ( Tg : chắc là chơi game )

- What ! Mày ĐIÊN ak

- Windy và Mindy đồng thanh hét lên

- Ko tao vẫn bình thường nếu ko về thì chắc chắn các pama sẽ đóng băng mọi tài khoảng cũng như xe của chúng ta , con nói có đúng ko pama

- nó khẽ cười 1 nụ cười cực kì đểu (Nó : Mi nói gì đó hả Tg : ạ e âu ó ói ì âu hihi )

- Chính xác con rất thông minh

- pama Mindy nói với vẻ tự hào vầ con gái nuôi của họ

Nó quay qua nhìn hai con bạn :

- Đi chúng ta dọn đồ thôi

- OK

- Hai con bạn nó nói với 1 cái giọng không thể nào thiểu não hơn

Sáng hôm sau tại sân bay Tân Sơn Nhất có 4 nàng tiên

- ak ko phải gọi là nữ thần mới đúng

- xuất hiện

- Oa đẹp wá

- Thiên thần kìa bây ơi

- Trời nữ thần

và rất rất nhìu lời bàn tán về tụi nó

Mindy và Windy thì nhí nha nhí nhảnh chạy lon ton phía trước mà ko bít rằng 2 đứa nó đã vô tình giúp bệnh viện có thêm 1 nguồn thu nhập lớn , nó thì lạnh lùng bước đi như 1 tảng băng di động bỏ lại đằng sau những thằng hám gái đang xịt máu mũi vì cái đẹp lạnh lùng và bí ẩn của nó . Chợt :

- Chào các tiểu thư - 1 ng đàn ông khoảng 40t bước lại

- Chào bác Lee

- Cả 3 đồng thanh

- Quản gia Lee chìa khóa nhà và xe bọn cháu đâu ạ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!