"Liên Nhi" Một giọng nói uy nghiêm chợt vang lên. Lúc giọng nói vang lên thì có một cô gái nhỏ giật nảy mình đứng lại.
Người này không phải ai khác chính là Tiêu Liên. Ngày hôm qua sau khi nghỉ ngơi tốt thì cô trở về nhà nhưng không muốn làm kinh động mọi người nên cô cố gắng không gây ra tiếng động, chủ yếu là cô không muốn bị trách phạt, dù sau năm nay cô cũng chỉ mới mười một tuổi mà rời nhà lâu như vậy không tránh được sẽ làm mọi người ta lo lắng nhưng thật không ngờ cô vẫn bị phát hiện.
Khi cô quay đầu lại nhìn thì cô bắt gặp một gương mặt đang tức giận nhìn mình, người này không ai khác chính là Tiêu Chiến. Mới sáng nên ông định đi dạo một lát nhưng không ngờ lại bắt gặp Tiêu Liên. Ông nhớ lại việc Tiêu Liên cũng đã ra ngoài gần một tháng rồi nên ông tức giận gọi lại cô.
"Phụ thân" Liên Nhi cuối đầu xuống, nhỏ giọng nói, ngay lúc này cô không giám nhìn mặt phụ thân mình, vì cô sợ nhìn thấy gương mặt của ông lúc này.
Nhưng không như cô nghĩ là sẽ bị la một trận rồi bị phạt mà hoàn toàn trái ngược, cô cảm thấy một vòng tay lớn ôm chầm lấy cô "Hơn nửa tháng nay con đi đâu??? Con có biết phụ thân rất lo cho con không, trong nhà chỉ có mình con là con gái a" một giọng nói có vẻ hơi tức giận nhưng đầy sự quan tâm vang lên.
Khi nghe được những lời này lòng của Tiêu Liên thoáng chập chờn, cô giơ tay lên muốn ôm lấy cha mình nhưng ngay lúc này Tiêu Chiến lại buông cô ra, đưa cánh tay phải lên xách lên lỗ tai trái của cô.
"Phụ thân, con sai rồi, con thật sự biết sai rồi, người buông con ra đi" Tiêu Liên đau đớn cầu xin, nhưng thực chất cũng không đau gì mấy, Tiêu Chiến cũng sợ cô đau nên không dùng quá nhiều lực, mà đã không nhiều lực thì với tu vi Đấu Giả cô có thể thừa nhận hình phạt này vô cùng đơn giản.
"Hứ..., Con thật biết sai sau, lần sau mà còn như vậy ta sẽ nhốt con lại cho con biết mùi" Tiêu Chiến hừ nhẹ một tiếng rồi buông tay nói.
Sau khi buông tay, Tiêu Chiến mới có cơ hội nhìn kỷ lại Tiêu Liên và ông ngay ra như phổng nhìn chằm chằm vào cô. "Liên Nhi, Đấu Giả, con trở thành Đấu Giả" Tiêu Tiến kinh ngạc nhưng nhiều hơn là vui mừng nói.
Tiêu Liên Trằm mặt lại, không nói gì nhưng vẫn nhẹ gật gật đầu. Trên mặt Tiêu Chiến lúc này là biểu tình không thể tin vào chính mình, kinh ngạc vô cùng, nhưng rất nhanh ông trở nên vui mừng như điên ôm chầm lấy Tiêu Liên.
"Lần trước khi con rời khỏi nhà, con đã đến bìa rừng của Ma Thú Sơn Mạch, con muốn hái một ít thảo dược với lại con cũng muốn tìm một ít ma thú thực lực yếu để rèn luyện, nhưng không may gặp phải ma thú có thực lực lục đoạn đấu khí nên con trốn vào một hang động gần đó và phát hiện một ít cơ duyên nên thực lực con mới tăng nhanh đến thế" Tiêu Liên sơ lược bịa chuyện cho Tiêu Chiến quá trình mình đi ra ngoài chơi hơn nữa tháng này, dù sao Tiêu Liên cũng không thể nói cho ông nghe về Tiểu Hắc, nên cách tốt nhất là bịa chuyện dối gạt ông, dù trong lòng cô thật sự không muốn.
Tiêu Chiến nghe Tiêu Liên nói gặp phải lục đoạn đấu khí ma thú thì ông có chút lo lắng, vì ông vẫn luôn nghĩ Tiêu Liên lúc rời đi chỉ mới ngủ đoạn đấu khí, nhưng khi nghe được Tiêu Liên nói mình đã chạy thoát, cũng như tìm thấy cơ duyên tốt thì lòng ông cũng yên tâm và thay Tiêu Liên vui mừng.
"Bình yên trở về là tốt rồi, con trở về phòng nghỉ ngơi đi, ráng tịnh dưỡng cho tốt, cố gắng tu luyện, ta trong cậy vào con" Tiêu Chiến có chút tự hào về đứa con gái này nói, trong bốn đứa con thì Tiêu Liên hiện tại là đứa có thiên phú cao nhất, chỉ có Tiêu Viêm có thể so sánh, nhưng mà... hai...
"Con định về nhà ít lâu rồi lại trở lại Ma Thú Sơn mạch lịch luyện, dù gì con cũng đã là đấu giả, sẽ không yếu như trước nữa" Tiêu Liên quyết tâm nói ra.
"Cũng được nhưng con phải hứa là sẽ không làm việc quá sức, cái nào làm không được thì nên từ bỏ"Khi nghe Tiêu Liên nói, Tiêu Chiến có chút không tình nguyện nhưng vẫn gật đầu đồng ý, vì ông biết không thể giữ Tiêu Liên mãi bên mình, cần phải cho nó ra ngoài học hỏi nhiều kinh nghiệm hơn. Với lại ông biết rất rõ, Tiêu Liên dù còn nhỏ nhưng suy nghĩ không khác gì một người lớn nên ông cũng bớt lo.
Tiêu Liên gật đầu đồng ý, cô nghĩ dù sao vào Ma Thú Sơn Mạch cũng chỉ là viện cớ, mục đích thật sự là cô muốn tiến vào cái không gian kia để tiếp tục tu luyện. Bây giờ cô đã là một Đấu Giả, cô đã có thể làm rất nhiều thứ a.
Sau khi chia Tay Tiêu chiến thì Tiêu Liên chạy về phòng nghỉ ngơi, cô muốn ở lại nhà nữa tháng rồi đến ma Thú Sơn Mạch.
Ở nhà nửa tháng, Tinh thần Tiêu Liên vô cùng tốt, trong nửa tháng này cô cũng đã hỏi đi hỏi lại Tiểu Hắc về việc cô đột phá lên Đấu Giả nhưng đến tận hôm nay nó mới trả lời cô. Có lẽ là bị cô lặp đi lặp lại vấn đề này suốt nên nó mới miễn cưỡng trả lời.
"Thật sự thì ngày hôm đó cô đã tấn cấp thất bại, nhưng ta đã kiệp thúc dục đóa huyết liên trong não hải cô nên mới giúp cô tấn cấp thành công" Tiểu Hắc nhàn nhạt nói.
Tiêu Liên nghe và hỏi lên vấn đề cô luôn muốn biết từ hôm đó đến nay "Đóa Huyết Liên đó là gì và tại sao lại nằm trong não hải của ta???"
"Nó là Huyết Liên Yêu Hỏa, nó sinh ra từ máu, chỉ những nơi thường xảy ra chiến tranh, thây chất thành đống, máu nhượm thương khung cộng với cơ duyên xảo hợp mới có thể sinh ra nói" Tiểu Hắc nhìn thấy vẻ khiếp sợ trên mặt Tiêu Liên nên nó dừng lại một chút rồi nói tiếp "Lúc giúp cô trọng sinh, ta đã nhờ sự giúp sức của nó nên mới giúp cô hoàn toàn dung hợp với cơ thể này, nó có một năng lực thiên phú rất đặc biệt chính là thôn phệ, nó có thể thôn phệ huyết nhục để lớn mạnh hơn, và chủ nhân sở hữu nó cũng có thể vận dụng thiên phú này, nó cũng mang trong mình oán niệm, những suy nghĩ tiêu cực nên có thể nói nó là con dao hai lưỡi, nếu không cẩn thận, trong quá trình thu phục, nó có thể cắn trả làm cho người đó trở thành một kẻ sát nhân tàn nhẫn, không phân địch ta."
Sau khi nghe những lời này Tiêu Liên sợ ngây người vì nó nằm trong cơ thể mình, hơn nữa còn là nằm trong thức hải của cô.
Như hiểu được suy nghĩ của cô, Tiểu Hắc lại lên tiếng "Yên tâm, nó sẽ không phản phệ cô đâu, ít nhất là thêm một khoảng thời gian nữa"
Nghe được Tiểu Hắc nói cô cũng yên tâm hơn nhưng cô lại gắp gáp hỏi "Bao lâu???"
Tiểu Hắc như suy nghĩ một chút rồi trả lời "Theo tình trạng hiện tại chắc khoảng 5 năm nữa nó sẽ bạo phát, nhưng cô đừng lo lắng, tới ngày đó ta sẽ giúp cô thôn phệ nó, nhưng trong năm năm này ta muốn cô đạt đến cảnh giới Đấu Vương, đó là tiêu chí thấp nhất rồi đấy, nếu còn thấp hơn nữa sẽ rất nguy hiểm, dù có ta hổ trợ cũng nguy hiểm vô cùng"
"5 năm, không được, thời gian quá ngắn, không còn cách khác sao???" Tiêu Liên lo lắng hỏi
"Có thì cũng có"Tiêu Hắc không chắc chắn nói.
"Mau nói" Tiêu Liên nóng lòng hỏi
"Trong vòng 5 năm này, ngươi phải làm sao cải tạo thân thể cho phù hợp với Huyết Liên Yêu Hỏa" Tiểu Hắc có chút cười trên nổi đau của người khác nói
"Làm sao cải tạo"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!