"Luyện dược sư?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm rùng mình, ngay sau đó lại nhíu mày: "Tại đấu khí đại lục, chỉ cần là người, đều muốn trở thành luyện dược sư, nhưng nghề nghiệp này ai cũng có thể làm được sao? Mấy cái điều kiện hà khắc…" Thanh âm đột nhiên ngừng lại, Tiêu Viêm ngẩng mạnh đầu, há hốc miệng: "Ta đạt yêu cầu?"
Phi thường hân thưởng thần sắc hỗn loạn bao gồm mừng như điên cùng chờ đợi của Tiêu Viêm, lão giả vuốt râu ra vẻ suy nghĩ một chút, lại dò xét một phen, tựa hồ có chút khó xử thở dài: "Tuy miễn cưỡng coi như có tư cách, bất quá ai bảo ta thiếu ngươi một cái nhân tình a, ai, được rồi, coi như là đền bù cho ngươi đi…"
"Miễn, cưỡng, Hừ, cứ làm ra vẻ" Đúng lúc này một giọng nói có chút ngây thơ vang lên, nhưng hơi chua.
Sau khi giọng nói vang lên cả Tiêu Viêm và vị lão giả kia đều quay sang chăm chú nhìn vào người mới đến, chỉ thấy lúc này bên trong rừng trúc đi ra một cô gái nhỏ chừng 10 tuổi, trên người mặt một chiếc váy ngắn chưa qua đầu gối màu xanh lam, tóc cột thành hai bím xõa tự nhiên hai bên đầu, gương mặt có vài nét giống với Tiêu Viêm.
"Liên Nhi, sau muội lại ở đây" Tiêu Viêm hơi bất ngờ hỏi
Tiêu Liên liếc mắt lão giả một cái rồi mới trả lời Tiêu Viêm "Chẳng phải muội lo cho huynh sao? Lúc nảy muội đi dạo phố về thì nghe được chuyện của huynh, muốn đến an ủi huynh nên muội mới đến đây"
Nói xong, Tiêu Liên quay sang vị lão giả kia nói tiếp "Lão già, cuối cùng ông cũng xuất hiện a, ông hại Tam ca ta trong ba năm này bị người cười chê, khinh bỉ, ngươi biết huynh ấy chịu bao nhiêu ủy khuất sao, vậy mà giờ ngươi lại làm như mình bị ủy khuất lắm vậy, thu huynh ta làm đồ đệ với ngươi là biệt khuất lắm sao"
"Tính ra thì huynh muội chúng ta số thật khổ a. Muội tám năm qua bị hút đi gần một nữa dấu khí tích lũy được, còn huynh thì bị lão già này ba năm làm cho khổ sở, hơi... nhưng cũng may tới bây giờ thì mọi chuyện coi như tạm ổn, chỉ còn huynh thôi"Tiêu Liên có chút cảm thán nói
"Liên Nhi, muội cũng bị hút đi đấu khí sao???" Tiêu Viêm hơi ngạc nhiên hỏi
"Đúng vậy, trong tám năm này, từ khi muội bắt đầu tu luyện thì đã bị nó lấy đi gần một nữa đấu khí rồi, rất may, nó chỉ cần đấu khí để khôi phục một ít khả năng vốn có, với lại nó dùng thời gian dài để khôi phục chứ không giống ông ta, hấp thu liên tục trong ba năm, nên muội cũng không quá khổ sở" Tiêu Liên giơ lên Tiểu hắc đang xoay tròn trong tay khẳng định nói
"Quay lại chuyện của huynh đi, chuyện của muội, sau này muội sẽ từ từ kể huynh nghe" Tiêu Liên chuyển hướng câu chuyện nói.
Khi thấy Tiêu Viêm gật đầu, Tiêu Liên mới nói tiếp: "Cho dù Ca Ca ta đạt tới điều kiện, nhưng luyện dược sư bình thường đều do lão sư tự tay dạy, ngươi, chẳng lẽ cũng là một vị luyện dược sư?" Lúc này Tiêu Viêm cũng nghi ngờ nhìn về phía lão giả kia.
Đứng ở bên nghe chuyện vị lão giả kia cũng hơi kinh ngạc vì những chuyện vừa phát sinh từ lúc Tiêu Liên xuất hiện, đương nhiên ông biết Tiêu Liên là ai nhưng ông không ngờ cô bé này cũng có bí mật ghê gớm vậy. Nhưng khi nhìn thấy Tiêu Liên và Tiêu Viêm khuôn mặt tràn đầy hoài nghi, lão giả bỏ qua những chuyện bề bộn đó ra sau đầu hắc hắc cười, ngực khẽ ưỡn lên, trong thanh âm cũng ẩn ẩn lộ ra một cỗ kiêu ngạo: "Đúng vậy, ta chính là một luyện dược sư!"
Chớp mắt một cái, ánh mắt Tiêu Viêm nhìn lão giả cũng thay đổi, luyện dược sư a, đó chính là hi hữu sinh vật… Còn Tiêu Liên vẻ mặt cũng rất bình tĩnh nhưng cũng có chút kích động.
"Lão tiên sinh, xin hỏi một chút, ngài trước kia là mấy phẩm luyện dược sư?" Tiêu Viêm liếm liếm môi, non nớt thanh âm thêm một phần khách khí.
Đấu khí đại lục, luyện dược sư tuy rất ít, bất quá vì thân phận tôn quý, nên cũng có cấp bậc chế độ rõ ràng, từ thấp đến cao, chia làm chín phẩm, chủ nhân của tụ khí tán mà Nạp Lan Yên Nhiên mang đến chính là đan vương Cổ Hà, là một lục phẩm luyện dược sư, tại luyện dược giới của Gia Mã đế quốc có thể nói là đệ nhất.
Khi nói ra thân phận luyện dược sư ông nghĩ những đứa trẻ này chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên, kích động nhưng khi nhìn thấy thái độ của chúng thì ông hơi bất ngờ, vì tuổi chúng rất nhỏ nhưng định lực không hề thấp nhưng ngoài mặt vẫn trầm tĩnh. "Mấy phẩm? hắc hắc, nhớ không rõ nữa… Ai, tiểu tử, cuối cùng ngươi có học hay không a?" Lắc lắc đầu, bỗng nhiên lão giả có điểm không kiên nhẫn hỏi.
"Học, học!"
Tiêu Viêm không hề do dự, vội vàng gật đầu, luyện dược sư, cho dù là tại thế lực lớn như Vân Lam tông cũng phải cung phụng trân quý cấp bậc nhân vật a.
"Hắc hắc, nguyện ý? Nguyện ý thì mau bái sư đi." Lão giả khoanh chân ngồi trên một tảng đá, gian trá cười nói.
"Còn phải bái sư sao?"
"Lời thừa, ngươi không bái sư còn muốn ta khuynh nang tương thụ(?), nằm mơ sao?" Lão giả ném cho Tiêu Viêm một cái trừng mắt, hiển nhiên, tính tình cổ hủ lão nhân, rất để ý đến thầy trò quan hệ.
Bất đắc dĩ, liếm liếm miệng, vì trở thành một luyện dược sư tôn quý, Tiêu Viêm cũng đành phải cung kính tiến hành bái sư lễ với lão giả.
Tiêu Liên đứng bên cạnh im lặng không lên tiếng. Trong lòng cô nghĩ việc Tiêu Viêm bái lão gia hỏa này làm sử phụ cũng không phải việc xấu. Cô chi rằng bái một luyện dược sư làm thầy sẽ có trợ ích rất lớn cho tương lai sau này của Tiêu Viêm.
Nghiêm mặt tiếp nhận lễ số của Tiêu Viêm, lão giả bây mới hài lòng gật gật đầu, trong thanh âm cũng thêm vài phần thân thiết: "Ta tên Dược Lão, lai lịch của ta bây giờ còn chưa nên nói cho ngươi, tránh làm ngươi phân tâm, ngươi chỉ cần biết, giống cái tên xưng là đan vương kia… thật ra cũng chỉ là một cái rắm."
Khóe miệng một trận run rẩy, Tiêu Viêm nhìn lão giả tùy ý bộ dáng, lời vừa muốn nói ra lại nuốt xuống: "Lão nhân này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Danh chấn Gia Mã đế quốc đan vương Cổ Hà, là cái rắm…? Nếu nói lời này ra, chỉ sợ sẽ bị cả Gia Mã đế quốc cười nhạo thành người bị thần kinh đi?"
Hít nhẹ một hơi, áp chế khiếp sợ trong lòng, Tiêu Viêm di chuyển ánh mắt, cười hắc hắc nói: "Không biết lão sư định dùng biện pháp gì giúp ta một năm đạt đến thất đoạn đấu khí?"
"Tuy ba năm nay đấu khí của ngươi một mực lui lại, nhưng cũng vì vậy mới đem đến căn cơ vững chắc hơn người bình thường, tu luyện đấu khí, căn cơ là quan trọng nhất! Sau này ngươi sẽ cảm nhận được, ba năm thực yếu đi đem rất nhiều chỗ tốt đến cho ngươi!" Nụ cười của dược lão chậm rãi thu liễm, nghiêm mặt nói
Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên, hắn quả thật không biết thực lực lui lại có thể mang đến cái gì chỗ tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!