Chương 48: Yoga? Thể thuật?\n

Quản Dịch mặc một bộ đồ thể dục, tóc cột giống đuôi ngựa, đang chạy chầm chậm quanh sân.

Thấy Trần Húc chào mình, yêu tinh này cười quyến rũ, tuy trên người là một bộ quần áo thể dục nhưng khi thấy nàng cười thì Trần Húc thấy mình suýt nữa hôn mê.

Trần Húc mỉm cười đi qua... Gõ lên đầu nàng một cái.

-Chị Hai à, không phải mình đã nói là bạn đừng có phóng điện lung tung sao?

Quản Dịch sờ sờ đầu, làm ra bộ dáng ủy khuất:

-"Mình đâu có phóng điện lung tung đâu? Mình nhắm vào bạn mà." Nói rồi nàng bày ra bộ dáng ngây thơ, 2 mắt chớp chớp với tần số 5 lần/giây, làm Trần Húc khóc lóc, hô to trong lòng "Thiện tai, thiện tai. Không thể chịu nổi!"

Trần Húc rất kỳ quái hỏi:

-Sao hôm nay bạn lại tập chạy? Mấy hôm trước đâu có thấy bạn?

Quản Dịch cũng rất ngạc nhiên:

-Bạn chạy được mấy ngày rồi hả? Hì hì, là Chị Hai đây nghe người ta đồn cậu tập chạy nên mới cố ý tới tìm. Thế nào? Chút nữa bạn phải mời mình ăn sáng đó nha.

Trần Húc lau mồ hôi, nói:

-Bà chị à, chỉ một bửa sáng mà thôi, bạn không cần hãm hại mình như thế đâu. Nếu đám gia súc trong khoa nghe được mấy lời này thì mình không sống nổi với tụi nó đâu!

Quản Dịch liếc mắt xem thường, nói:

-Mình không có hãm hại bạn nha. Hiện giờ trong trường có bao nhiêu người muốn tính sổ với bạn? Bạn xem nè, trên tay mình còn dấu kim nè.

Nhắc tới việc hiến máu, Trần Húc cũng buồn bực, nghĩ thầm "Mình cũng bị rút máu mà, mình cũng đâu có được miễn! Cái này là chuyện trường sắp xếp mà, đâu có liên quan gì tới mình?!", tuy nghĩ thế nhưng hắn chỉ có thể cười trừ:

-Cái này,... Lâu lâu mất chút máu có thể giúp cơ thể thêm khỏe mạnh. Trong sách có nói một tháng mất máu một lần rất có lợi cho cơ thể.

Nghe thế mặt Quản Dịch đỏ rần, mắng một tiếng "Lưu manh!" rồi quay dầu chạy mất. Trần Húc bị mắng mà không biết tại sao, cho đến lúc người đẹp đã chạy đi mất, chỉ để lại một làn gió thơm, Trần Húc mới kịp phản ứng... "Ặc, một tháng mất máu một lần.. khụ khụ... Câu này hình như còn nghĩa khác?"

Trần Húc buồn bực vừa đứng tập kéo dây chằng vừa nhìn người đẹp đang vừa nghe MP3 vừa nhàn nhã chạy bộ. Ài, ánh mắt hắn rất tà ác, chỉ tập trung vào nơi đang "nhún nhảy" theo từng bước chân của nàng... Mỗi lần nó "nhún nhảy" thì trái tim của Trần Húc cũng nhún nhảy theo...

Khi nàng hoàn thành vòng chạy, bắt đầu tập dãn cơ thì mắt Trần Húc gần như muốn lồi hẳn ra ngoài!

Nàng nhẹ nhàng nhấc chân, dễ dàng gác lên trên lan can rồi bắt đầu vặn người trái phải, Trần Húc nhìn tới mức sửng sờ.

Không thể không nói, Quản Dịch thật sự là yêu tinh! Nhất là tỷ lệ cơ thể, thật sự làm người ta thèm thuồng. Đôi chân thon dài, trên đùi không hề có chút thịt thừa, rất cân đối. Tuy nàng đang mặc cái quần thể dục dài nhưng vẫn không thể che dấu dáng người hoàn mỹ của nàng.

Cơ thể mềm dẻo thế này... Trần Húc vò đầu bứt tóc, nói:

-Bà chị từng tập ballet [ba

-lê]?

Quản Dịch cười nói:

-Đúng vậy, 5 tuổi thì mình đã tập múa, cho nên bây giờ vẫn phải tập thường xuyên vì người từng tập múa mà ngừng đột ngột thì sẽ hỏng dáng người, nhanh chóng bị béo!

Trần Húc làm một động tác, rồi hỏi:

-Vậy... Bạn có thể làm động tác này không?

Cái động tác này là do huấn luyện viên 1 mắt dạy hắn, tay phải vòng qua vai ra sau lưng, tay thì vòng từ dưới lên, sau đó hai tay nắm thật chặt với nhau, đồng thời 1 chân co lên rồi cứ đứng thẳng như thế.

Tư thế này là tư thế duy nhất hiện giờ Trần Húc có thể làm được trong hiện thực vì nó không có đau đớn như mấy cái động tác biến thái khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!