Chương 45: Nồi cơm vàng (3/3)\n

Nói theo lời của Tần Tiểu Ngạn thì "phải làm lớn, nhất định phải làm lớn!"

Bệnh dại hiện là nan y, là một trong những bệnh có tỷ lệ tử vong cao nhất, 100%! Nên biết chênh lệch giữa 99% và 100% là không thể vượt qua được! 99% có nghĩa là có thể chữa, còn 100% thì... tử thần đang chờ.

Khi đài truyền hình tỉnh nói là có thuốc chữa bệnh dại thì người ta đã cười cho thối cả mặt, vì mấy năm nay có rất nhiều quảng cáo láo, cho dù có Lưu Kiến Quốc

- thủ lĩnh ngành dược khu Tây Bắc

- tuyên bố thì người ta cũng không tin tưởng lắm. Trong lòng rất nhiều người đều cho rằng: đối với loại bệnh đáng sợ này, nếu có người phát minh ra thuốc chữa thì cũng là người nước ngoài, nơi có những phòng thí nghiệm lớn.

Một cái nhà máy nhỏ xíu không ai biết tới, ở tại một địa phương khỉ ho cò gáy lại nói là mình sản xuất được thuốc điều trị bệnh dại, phá giải được một trong những tuyệt chứng của y học thì không phải là "nổ tung trời" sao? Khẩu khí lớn quá đó!

Nhưng dù sao cũng có vài người tin tưởng, hay nói đúng hơn là không thể không tin!

Nghe nói, sau khi tin tức này truyền ra, lập tức có nhiều người bị bệnh tìm đến, vì họ cũng đã bị "bác sĩ chê" rồi! Hơn nữa, bọn họ cũng không có tiền để đi bệnh viện lớn, chỉ có thể dùng một ít thuốc cổ truyền, nên khi thấy tin tức liền vội vã chạy tới thử một lần.

Đối với những người bệnh này, cha Trần Húc rất quyết đoán, cho họ sử dụng thuốc miễn phí, không yêu cầu họ phải làm gì để đền đáp cả.

Mặc dù là miễn phí, nhưng mấy mũi thuốc này có bao nhiêu tiền? Có những người này quảng cáo giúp còn sợ không bán được thuốc sao?

Hơn nữa, hiện giờ chỉ có một mình Lưu Lăng Thiên được cứu thì tính thuyết phục cũng không cao.

Sau khi đám người bị bệnh dại được chữa xong, hơn nữa, trong thời gian này, Lưu Kiến Quốc dùng hết sức lực tuyên truyền, rồi đến báo "Y học Trung Quốc" đưa tin về "Khắc tinh bệnh dại". Báo Y học Trung Quốc là tờ báo khoa học cấp quốc gia, những tin được đăng trên đó đều gây chấn động giới y học. Mà phóng viên trong những tờ báo loại này không hề "nghe gió nói mưa" giống như phóng viên của những tờ báo lôm côm khác. Phóng viên rất cẩn thận, mời chuyên gia tới khảo sát, thậm chí còn xem xét bệnh án.

Lần này, "Khắc tinh của bệnh dại" thật sự nổi danh !

Ngay sau đó, báo "Nhân Dân" cũng đưa tin, trên tờ báo cấp quốc gia này có bài với tựa đề "Trung y đã phá giải được một trong những căn bệnh đáng sợ nhất trên đời, bệnh dại không còn là ác mộng", kế tiếp, tin này được vô số báo khác đăng lại, tin tức nhanh chóng được truyền ra nước ngoài. Ngoài tin tức trên báo còn có những "nhân chứng" đã được điều trị khỏi hẳn nên "Khắc tinh bệnh dại" tạo thành một tiếng nổ vang trên khắp thế giới!

"Thiên nhiên" [Nature]

- tạp chí hàng đầu của Anh, có bài giới thiệu về loại thuốc mới. Sau đó, đến tạp chí "Khoa học" [Science] của mỹ cũng đăng tin giới thiệu loại thuốc này.

Hiệu quả của "Khắc tinh bệnh dại" đã không thể nghi ngờ!

Kịch tính nhất là có một vị giáo sư y học rất có uy tín ở Viện Hàn Lâm Thụy Điển đã đề nghị trao ngay giải Nobel y học năm nay cho "Khắc tinh bệnh dại". Tất nhiên, cái đề nghị này không có gì là buồn cười cả, giải Nobel y học có mục đích là khen thưởng cho những người có cống hiến cho ngành y của nhân loại, không phân biệt quốc gia, hay chủng tộc gì cả. Giải quyết được căn bệnh có tỷ lệ tử vong tuyệt đối này là công tích hoàn toàn xứng đáng để nhận giải Nobel y học.

Chuyện này kịch tính ở chỗ: do con cưng của vị giáo sư này vừa được cứu nên ông ta quên mất thời gian. Những đề cử giải Nobel học được trình lên hội đồng vào ngày 1 tháng 2 hằng năm, trải qua sàng lọc thật gắt gao mới chọn ra được người đoạt giải. Sau đó, sẽ công bố kết quả vào tháng 10, cuối cùng, sẽ trao giải chính thức vào ngày 10 tháng 12 ở Stockholm.

Hiện giờ đã sắp sang tháng 10, và lại giải Nobel y học năm 2006 cũng đã được chọn: Andrew Fire và Craig Mello, 2 vị này đã phát hiện "cơ chế can thiệp ARN"cho phép khóa chặt một số gen nhất định, từ đó có thể phát triển những liệu pháp điều trị mới. Trước mắt đã tới ngày công bố, nếu bây giờ mà thay đổi sẽ trở thành trò cười cho cả thế giới!

Sau một trận thảo luận gay gắt, cuối cùng các vị trong Viện Hàn Lâm rút ra kết luận: Khắc tinh bệnh dại chưa được kiểm nghiệm trong thời gian dài, nên sẽ quan sát 1 năm, nếu nó hoàn toàn chữa được bệnh dại thì sẽ đề cử giải Nobel năm sau. Lúc đó nó nhận được giải thưởng cũng là chuyện đương nhiên.

Sau khi các tổ chức lớn thay nhau thảo luận và chứng minh, cha Trần Húc mang Khắc tinh bệnh dại đi dự triễn lãm dược phẩm năm nay được tổ chức ở Mỹ. Sau đó, chỉ trong vòng 1 ngày đã có đơn đặt hàng 80.000 liều thuốc [1 liều là 1 đợt điều trị chứ không phải 1 mũi thuốc nhé], mỗi liều trị giá 888 USD!

Đa số người mắc bệnh dại là do xui xẻo bị chó cắn hoặc do không cẩn thận khi chơi đùa với thú cưng nên số lượng người bị mắc bệnh không nhiều lắm. Cho nên, ngay ngày đầu tiên có thể bán nhiều thuốc thế này làm cha Trần Húc khiếp sợ, vì đơn đặt hàng trong nước chỉ khoảng 50.000 liều mà thôi.

Suy nghĩ cẩn thận thì có thể hiểu được nguyên nhân: người càng có tiền thì càng sợ chết! Nếu trị được bệnh dại thì ngại gì chút tiền cỏn con? 888 USD/liều, 1 đợt trị liệu tiêm 7 mũi, tuy cũng khá nhiều tiền nhưng so với cái mạng thì rất rẻ! Với lại có rất nhiều nuôi chó mèo thú cưng cũng sợ vac

-xin không có tác dụng nên các bệnh viện đều dự trữ mấy trăm liều để khi cần thì có mà dùng.

Khi cha Trần Húc về nước, chỉ riêng đơn đặt hàng của Mỹ đã là 100.000 liều, chưa kể đơn đặt hàng của các nước khác đang bay về như mưa!

Giá cả dành cho nước ngoài là 888 USD, còn trong nước thì giá chỉ 300 tệ. Giá cả thế này có thể gọi là ăn cướp của nước ngoài! Nhưng đối với trong nước thì cái giá 300 tệ/1 liều thật sự không thể nói là đắt đỏ gì nên chiếm được danh tiếng rất cao.

Trần Húc nghe cha kể lại thì hết hồn, líu cả lưỡi! Chỉ bán thuốc thôi mà trong vòng mấy ngày lão cha đã thu được gần 100 triệu USD!

Phải biết rằng: trước đây tiền lãi hằng năm từ nhà máy thuốc của cha Trần Húc cũng chỉ trên dưới 10.000.000 nhưng là Nhân dân tệ.

Cha Trần Húc cũng bị con số này dọa muốn ngất. Sản xuất dược phẩm vốn là một ngành có lợi nhuận kếch sù, mà cái loại thuốc mới này mang lại lợi nhuận càng kinh khủng hơn: giá thành nguyên liệu sản xuất 1 liều chưa được 10 tệ, trong đó kể cả chi phí đóng gói, tất nhiên là chưa tính phí nhân công và hao mòn máy móc. Mà muốn sản xuất 1 loại dược phẩm nào đó thì ngốn tiền nhất là cái khâu nghiên cứu, nhiều khi ném vài chục triệu cũng không thấy chút tăm hơi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!