Trần Húc cầm laptop vào KFC gần đó tìm chỗ ngồi xuống, dùng wifi để lên mạng.
Giờ Trần Húc phát hiện Tiểu Mẫn còn có tính năng "Tắc kè hoa", tức là có thể thay đổi màu sắc bên ngoài của máy tính. Trước đây hắn chỉ biết nó có thể biến từ hình dáng latop sang đồng hồ hoặc các loại thiết bị điện tử khác. Đương nhiên cái loại biến đổi này chỉ lòng vòng trong vài hình dáng cố định chứ không phải muốn thành cái gì thì biến. Ví dụ như kêu nó biến thành người thì... không thể nào! Có thể thay đổi hình dáng thì việc biến đổi màu sắc càng đơn giản.
Cái siêu cấp máy tính này có tạo hình ban đầu khác xa các thiết bị điện tử hiện nay vì... nó quá đẹp! Mặc kệ ở dạng laptop hay dạng đồng hồ đều như tác phẩm nghệ thuật vậy! Nếu bây giờ xách nó đi ngoài đường thì... rất phong cách nha.
Nhưng cái loại phong cách này tự nhiên là Trần Húc không muốn làm, cho nên hắn kêu Tiểu Mẫn biến thành hình dáng một cái Notebook ThinkPad T41, hắc hắc, sẽ không có ai chú ý tới một cục gạch to tổ bố như thế này.
Đây là lần đầu tiên Trần Húc sử dụng siêu máy tính ở nơi công cộng, tuy rằng đã ngắt âm thanh của Tiểu Mẫn, chỉ sử dụng hình thức trao đổi bằng văn bản nhưng cảm giác cứ lén la lén lút y hệt như ăn trộm, rất có khoái cảm như khi... "đánh dã chiến" [xxx] ở ven đường lo lắng có người phát hiện...
Trần Húc đang dùng phần mềm chat do Tiểu Mẫn đặc chế, nó có tính năng kết hợp của QQ và MSN, hơn nữa nó không có lổ hổng nào. Khi hắn gửi xong tài liệu cho cha thì tiện tay mở web, thấy có một cái tiêu đề "Nhà máy sản xuất dược phẩm Trịnh Châu đêm qua phát sinh hỏa hoạn, 3 người chết, hơn 10 người bị thương. Nguyên nhân có thể là do công nhân thao tác máy móc sai lầm".
Thấy tin tức này Trần Húc vốn không hề để ý tới, định bỏ qua nhưng đột nhiên dừng lại, vội vàng xem kỹ một lần nữa, suýt hô to "Trời giúp ta!"
Trần Húc nhanh chóng địa chỉ trang web rồi gửi cho cha hắn, cha hắn đánh ra một loạt dấu "?????", Trần Húc trả lời:
-Đêm qua, con xâm nhập cái server đó ở Trịnh Châu!
Bên kia im lặng một lúc rồi mới trả lời:
-Tìm chỗ không có người rồi gọi điện thoại cho cha.
Trần Húc vội vàng tắt máy rồi đi tìm một con hẻm không có người qua lại, gọi cho cha hắn. Máy vừa được thông thì đã nghe cha hắn hét to:
-Con trai! Chú mày quá độc ác đó nha! Chôm đồ chủa người ta rồi còn phóng hỏa đốt xưởng?!!
Nghe xong những lời này Trần Húc toát mồ hôi, tức giận trả lời:
-Cha nói cái gì thế? Trịnh Châu xa như thế con làm sao mà đốt nhà người ta được?
Bên kia, lão cha cười hắc hắc làm lành, sau đó nghiêm giọng nói:
-Con trai, số của chú mày may mắn quá! Cha và mẹ con vừa xem tài liệu, tuy không hiểu cái phương thuốc lắm nhưng cái phần báo cáo thực nghiệm lâm sàng này là thật 100%! Bọn ta cũng đã hỏi Cục Sáng chế thì chưa có ai đăng ký độc quyền cả. Nói cách khác: chỉ cần xác định được cái phương thuốc này là thật thì chỉ trong thời gian ngắn chúng ta có thể đăng ký độc quyền và bắt đầu sản xuất!
Nhưng chỉ sợ người phát minh ra nó tìm chúng ta gây phiền phức!
"Phiền phức cái rắm!" Trần Húc rất muốn nói với cha hắn cái loại thuốc này không thuộc thời đại này, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì sẽ gây phiền toái càng nhiều vì thế liền nhịn xuống. Khuyên bảo nửa ngày cha hắn mới chịu thí nghiệm, nếu thành công thì mới tính tiếp. Vì mục đích chính của Trần Húc là nhanh chóng có thuốc để cứu người!
Bởi vì phương thuốc và số liệu đều có sẵn, chỉ cần làm là được, về phần thí nghiệm lâm sàng thì cũng đã có sẵn, không cần phải nghiệm chứng nên chỉ 3 ngày sau, nhóm dược phẩm đầu tiên đã được sản xuất, hơn nữa, sau khi thí nghiệm thì thấy đúng như trong báo cáo: thuốc có tác dụng mạnh mẽ với virus trong tủy sống và màng não. Một tuần sau, nhóm động vật thí nghiệm đã hồi phục! Nhưng chưa thử nghiệm trên người nên không biết thuốc này có tác dụng phụ với con người hay không.
Trần Húc nói chuyện này với bác Lưu, còn lấy báo cáo thí nghiệm trên động vật của cha cho đưa bác Lưu. Bác Lưu cũng làm ngành dược nên vừa thấy bản báo cáo suýt chút nữa hôn mê. Tuy Trần Húc tận tình khuyên bảo rằng "Thuốc này chưa thí nghiệm trên người, không biết có tác dụng phụ hay không?" nhưng bác Lưu đã kiên quyết nói để Lưu Lăng Thiên là người đầu tiên thí nghiệm thuốc.
Cha Trần Húc nghe tin này vội vàng xách thuốc bay tới. Khi thí nghiệm thuốc thành công, ông ta đã quên mất tiêu những băn khoăn lúc trước, vì bất kỳ ai cũng biết: nếu loại thuốc này được sản xuất thì "danh" mới là chủ yếu còn "tiền" chỉ là thứ yếu!
Nhà máy dược của cha Trần Húc vốn chỉ sản xuất các loại thuốc thông thường như thuốc cảm, thuốc giảm đau... Mấy loại thuốc này trên thị trường đã bảo hòa nên nhà Trần Húc chỉ chiếm được một chút xíu thị phần.
Nhưng thuốc trị bệnh dại thì khác.
Hiện giờ trên thế giới chưa có ai sản xuất được, bệnh này đủ sức làm cho ai hay nói chuyện "chó mèo" đều phải biến sắc. Một khi loại thuốc này được tung ra thì sẽ gây chấn động cực mạnh! Tuy bệnh dại không phải là bệnh thường gặp nhưng trên toàn thế giới chỉ có một loại thuốc có thể điều trị thì ý nghĩa của nó không cần phải nói.
Cha Trần Húc vừa bước vào thấy bác Lưu thì ngây cả người:
-Ông,... ông là Lưu Kiến Quốc?
Trần Húc sửng sốt:
-Sao thế? Cha có quen bác ấy?
Cha Trần Húc thúc hắn một cái, trừng mắt nói nhỏ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!