Chương 42: Hy vọng\n

Vì trời đã khuya, nên có muốn lấy tủy cũng phải chờ tới sáng mai. Vương Đống vung tay lên, kêu mọi người về ngủ còn mình thì ở lại canh chừng trong phòng bệnh của Lưu Lăng Thiên.

Trần Húc đưa quản dịch trở về rồi về phòng mình, mới vừa vào cửa, đám Ngô Nguyên đã xông tới hỏi:

-Lão Tam, ở cùng với mỹ nữ cảm giác ra sao?

-Tụi mày đang hẹn hò hả?

-Chậc chậc, Lão Tam, làm tốt lắm! Cố gắng lên, hãy dìm em nó bằng nước miếng của mày nhá!

Nếu bình thường, nhất định Trần Húc sẽ tham gia vài câu, nhưng hiện giờ hắn không có tâm tình này, thở dài nói:

-Tao mới vừa từ bệnh viện về. Lưu Lăng Thiên, hắn... Đúng là mắc bệnh dại!

Cả 3 thằng kia đều giật mình đứng dậy, Tần Tiểu Ngạn nói:

-Có tiêm vac

-xin không? Tiêm vào là hết lo rồi.

Ài,... lại là 1 con gà! Thấy cả Đổng Thanh Khiết đang đứng bên cạnh cũng gật đầu cho là như thế, Trần Húc thở dài, xem ra có rất nhiều người không hiểu sự đáng sợ của bệnh dại, đều nghĩ là chỉ cần 1 mũi vac

-xin là xong.

Mà Ngô Nguyên thì sắc mặt đại biến, hỏi:

-Lão Tam, hắn thật sự dính virus sao? Có bị lan tới màng não hoặc tủy sống chưa?

Trần Húc lắc đầu nói:

-Hiện giờ chưa biết, ngày mai Bác sĩ mới lấy tủy để kiểm tra, có điều, kết quả kiểm tra nước bọt không thể lạc quan được!

Tần Tiểu Ngạn và Đổng Thanh Khiết nghe không hiểu ra sao, Ngô Nguyên phải giải thích, một lúc sau 2 thằng này sắc mặt mới đại biến, đều hỏi: "Làm sao bây giờ?!"

Trần Húc vò đầu, nói:

-Tao cũng không biết, phải chờ kết quả thôi.

Đám Ngô Nguyên nhìn nhau trầm mặc. Tuy đều khó chịu Lưu Lăng Thiên nhưng cái cảm giác này còn trong giới hạn, không thể vì như thế mà nguyền rủa cho người ta chết được. Đám Ngô Nguyên cho rằng Trần Húc đang "chờ kết quả" của việc kiểm tra tủy sống, mà không hề biết Trần Húc đang "chờ kết quả" của Tiểu Mẫn!

Trên đường về hắn đã hỏi Tiểu Mẫn, nhưng trong phần mềm "Kiểm tra sức khỏe" không hề có cách chữa trị khi bệnh dại phát tác, trong đó chỉ hướng dẫn thế này:

-Khi bị chó hoặc các động vật khác cắn thì phải nhanh chóng rửa sạch miệng vết thương, sau đó đi bệnh viện tiêm ngừa dại...

Cho nên Trần Húc chỉ có thể ôm thử hy vọng, kêu Tiểu Mẫn tìm trong kho dữ liệu khổng lồ của nàng những thứ có liên quan đến 3 từ "bệnh chó dại", để xem có tìm được cách nào hay không?

Cái chuyện này rất mất thời gian vì kho dữ liệu của Tiểu Mẫn quá khổng lồ, tuy đã mất một phần dữ liệu nhưng phần còn lại cũng không hề ít!

Dù cho Tiểu Mẫn là siêu máy tính nhưng cũng không thể tìm thấy ngay được nên hiện giờ Trần Húc chỉ có thể chờ kết quả tìm kiếm của Tiểu Mẫn mà thôi.

Mặt khác, chỉ có thể hy vọng Lưu Lăng Thiên có mạng lớn một chút, đừng có bị lan tới tủy sống.

Sáng hôm sau, Trần Húc rủ Quản Dịch tới bệnh viện, vừa vào phòng bệnh của Lưu Lăng Thiên đã thấy một phụ giữ trung niên đang cầm tay Lưu Lăng Thiên khóc lóc và một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi ôm mặt, còn Vương Đống thì đang an ủi 2 vị này.

Thấy Trần Húc và Quản Dịch tới, Vương Đống lập tức chào đón, nói:

-Bác Lưu, chú em này là Trần Húc, còn cô bé này là Quản Dịch. Hôm qua chính Trần Húc phát hiện bệnh tình của Lăng Thiên và kêu chúng cháu đưa hắn vào bệnh viện kiểm tra, nếu không thì bây giờ mọi người còn chưa hay biết gì đâu.

Cha Lưu Lăng Thiên ngẩng đầu lên, mái tóc ông ấy đã bạc gần hết, trên trán đầy nếp nhăn, làn da đen đúa, khuôn mặt bi thương, vừa nhìn đã biết ông trải qua nhiều phong sương trong đời. Ông nắm tay Trần Húc nửa ngày nhưng không nói được tiếng nào. Trần Húc cảm thấy bàn tay ông có rất nhiều vết chai và thô ráp, hắn thở dài trong lòng, "Vị này đã lớn tuổi rồi, hình như là nông dân, không ngờ lại gặp chuyện thế này"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!