Chương 41: Bệnh nan y\n

Đám Trần Húc ba chân bốn cẳng đón taxi, đưa Lưu Lăng Thiên đến bệnh viện. Sau khi vào bệnh viện, bác sĩ thấy Lưu Lăng Thiên sặc mùi rượu lại đang sùi bọt mép nên tưởng hắn bị ngộ độc rượu, định đem hắn vào rửa ruột nhưng bị Trần Húc cản lại.

Hiện giờ đã hơn 21g, bệnh viện cũng đã tan tầm. Người đang trực là người quen của Trần Húc, đã gặp 2 lần lúc đưa đưa Ngô Trung và Ngô Nguyên nhập viện đều gặp vị bác sĩ trẻ này.

Vị bác sĩ này họ Vương, vì thế mọi người đều kêu hắn là Tiểu Vương. Đồng chí này vừa gặp Trần Húc cũng vui vẻ nhưng khi nghe hắn giải thích xong thì không vui, đứng dậy nói:

-Kiểm tra nước bọt nhanh lên!

Trong thời gian kiểm tra, Lưu Lăng Thiên cũng tỉnh lại, lập tức bị đám Vương Đống đè xuống, không thể động đậy nên hắn dùng ánh mắt căm thù nhìn Trần Húc, nhưng Trần Húc không bị ảnh hưởng gì, vươn vai một cái rồi quay qua trò chuyện vui vẻ với Quản Dịch, ra vẻ chuyện này không liên quan gì tới mình, thái độ này làm Lưu Lăng Thiên hận không thể chém thằng này vài chục đao!

10 phút sau, bác sĩ Vương đi ra, Lưu Lăng Thiên cười lạnh lùng, khiêu khích nhìn Trần Húc, ý là "Không phải mày nói ta bị bệnh dại sao? Xem kết quả đi ku!"

Nhưng nụ cười trên mặt Lưu Lăng Thiên nhanh chóng héo xuống, mọi người chung quanh đều trầm mặc, vì họ thấy nét mặt bác sĩ Vương rất nặng nề.

Vương Đống vội vàng hỏi:

-Bác sĩ, hắn thật sự bị...?

Bác sĩ Vương nặng nề nói với Lưu Lăng Thiên:

-Bạn sinh viên này, kêu người nhà tới đây đi

Âm thanh này không phải là lớn, nhưng lại giống như tiếng lựu đạn nổ, biểu tình trên mặt Lưu Lăng Thiên cứng lại, cả người như bị sét đánh, sắc mặt trắng bệch, toàn thân không còn chút sức lực, nếu Vương Đống không dìu thì có lẽ hắn đã té xuống đất rồi!

Lưu Lăng Thiên lúc này không còn để ý tới Trần Húc nữa, hắn thì thào mấy câu:

-Sao lại thế được? Tại sao lại như thế?

Vương Đống vội hỏi:

-Bác sĩ, không sao chứ? Không phải là tiêm 1 mũi vac

-xin ngừa bệnh dại là được rồi sao?

Bác sĩ Vương rất muốn khinh bỉ thằng này một trận nhưng thấy không khí này không thích hợp nên bình tĩnh giải thích:

-Vac

-xin ngừa dại chỉ có tác dụng sau khi bị động vật cắn thôi, lúc đó virus chưa xâm nhập vào nhân tế bào, nên thuốc mới có tác dụng. Còn khi virus đã xâm nhập rồi thì...

Tuy bác sĩ bỏ lửng giữa chừng nhưng mọi người đều biết ý của hắn, nên ai nấy mặt mày đều nặng nề, ngay cả Trần Húc và Quản Dịch cũng không ngoại lệ!

Lưu Lăng Thiên bên cạnh thì mắt vẫn mở trừng trừng nhưng... hắn đã xỉu mất rồi! Làm mọi người lại náo loạn một trận, luống cuống tay chân đưa hắn vào phòng bệnh.

Sau khi đưa Lưu Lăng Thiên vào phòng bệnh, Quản Dịch kéo bác sĩ Vương lại nói:

-Theo em biết thì bệnh dại có thể ngửa được mà? Sau khi bị cắn tiêm vac

-xin cũng có hiệu quả mà?

-"Phải xem thời gian là bao lâu" Bác sĩ Vương đẩy đẩy mắt kính nói tiếp: "Vac

-xin có tác dụng chủ yếu là phòng ngừa, những người sau khi bị cắn có xử lý vết thương rồi tiêm vac

-xin thì có thể ngăn chặn được virus, không cho nó có cơ hội tấn công vào cơ thể, nhưng cũng không thể chắc 100%. Tác dụng của vac

-xin là giúp cơ thể người ta sinh ra kháng thể, kháng thể này có thể phòng ngừa virus tấn công.

Nhưng cũng có những người bị cắn lâu rồi như không biết, qua một thời gian mới đi tiêm vac

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!