Chương 4: Siêu máy tính sinh vật\n

Tuy bọn Lão Đại có thể sẽ trở về đột xuất, nhưng nếu bạn có một cái laptop đến từ tương lai như thế này bạn có thể kiên nhẫn không?

Vì thế Trần Húc rón ra rón rén khóa cửa, sau đó kéo màn lại, làm bộ dáng như là đang làm chuyện nam nữ vậy. Hắn nghĩ, khi bọn Lão Đại gõ cửa thì lập tức giấu cái latop vào mền [chăn], chuyện còn lại thì để bọn kia tự suy đoán đi.

Cửa phòng trong ký túc xá đại học Tổng Hợp rất tức cười, nhất là ký túc xá mới. Tuy nhìn sơ qua thì giống hệt như cửa sắt có gắn ổ khóa chống trộm cao cấp, nhưng thực ra không phải vậy. Đúng là cửa sắt nhưng không có ổ khóa chống trộm, mà là bên ngoài thì có hai có khoen sắt để móc ổ khóa rời vào, bên trong thì có then cài cửa.

Trường học giải thích là "vì an toàn", bởi vì không sợ khi sơ ý thì có thể bị nhốt bên ngoài như khóa tự động. Chỉ cần cài then bên trong, là không cần lo có người phá cửa vào.

Trần Húc lúc này rất nóng vội nghiên cứu laptop của 80 năm sau. Nhưng hắn nhanh chóng bi ai phát hiện... Mình không biết cách dùng!

Không có "Icon", không có "My computer" [chắc ý TG là cái Explorer để duyệt tập tin], không có "My Network Places"…, trên "Desktop" chỉ có mỹ nữ đang nhìn mình cười ngọt ngào... Trần Húc cười mà mặt đỏ rần.

Hơn nữa, vấn đề chủ yếu là không có con trỏ chuột [Mouse Point], ngay cả cổng USB cũng không có, lấy tay chà chà lên tấm kính bàn phím, phát hiện không có touchpad, Trần Húc buồn bực vò đầu, "Không lẽ 80 năm sau người ta không cần con trỏ sao? Ngay cả touchpad cũng không thấy?"

- "Ngài có thể chạm tay vào màn hình để thao tác" Một giọng nữ ngọt ngào đột ngột truyền ra từ laptop, "Hoặc có thể dùng âm thanh để điều khiển. Ngoài ra, theo nhu cầu của ngài, chúng tôi đã đặc biệt bố trí cổng USB 2.0, ngài có thể lấy thiết bị điều khiển bằng âm thanh ra và thay vào bằng con chuột thông thường".

- "Ngươi... Ngươi đang nói chuyện với ta?"

Hình ảnh mỹ nữ kia khẽ mỉm cười:

- "Tôi là Tiểu Mẫn – thư ký [trợ thủ] ảo của riêng ngài, tôi sẽ hướng dẫn ngài sử dụng máy tính".

- "Không không không…" Trần Húc có cảm giác mình bị dọa sợ rồi, vội vàng nói:

- "Ý của ta là…, ngươi có thể hiểu lời của ta hả? Ngươi... Chẳng lẽ ngươi là AI [trí tuệ nhân tạo] trong truyền thuyết?"

- "Xin lỗi, trong cơ sở dữ liệu không có đáp án của vấn đề này. Chúng tôi là sản phẩm mới nhất, có toàn bộ tính năng của 'Thư ký ảo' đời thứ nhất. Trong cơ sở dữ liệu của tôi, có rất nhiều dữ liệu và thông tin để trả lời câu hỏi, đứng đầu trong các loại sản phẩm nhân cách hoá, nếu ngài có vấn đề gì thì trên cơ bản tôi đều có thể giải đáp."

Giọng nói cơ giới hoá làm cho Trần Húc có chút thất vọng, quả nhiên không phải AI trong truyền thuyết, nàng ta là một chương trình, có điều là một chương trình rất tốt mà thôi. Thật ra, loại chương trình giống vậy thì ở thời đại này cũng có, ví dụ như google, yahoo!... Chẳng qua mấy cái chương trình hiện tại không thể nói chuyện phiếm, hiện giờ trên thế giới chưa có hệ thống nhận biết tiếng nói.

Phát hiện chuyện này, tuy mỹ nữ kia có giọng nói ngọt ngào nhưng vẫn có ngữ khí cơ giới, Trần Húc nhịn không được lầm bầm:

- "Coi bộ khoa học kỹ thuật 80 năm sau cũng không hơn gì cái này, nhân vật ảo nói chuyện vẫn còn cứng nhắc."

- "Xin lỗi, tôi muốn đính chính một chút" Mỹ nữ ảo Tiểu Mẫn mở miệng: "Chúng tôi có thể đứng đầu trong các loại máy móc hỗ trợ là do có thể mô phỏng gần như hoàn mỹ tình cảm của con người. Ngoài chức năng của thư ký ảo và điện thoại vệ tinh, chúng tôi còn có tính năng bạn gái ảo. Nhưng vì chúng tôi được nhân cách hoá quá cao, làm cho một ít người sử dụng trầm mê với nhân vật ảo, cho nên công ty sản xuất đã loại bỏ tính năng đặc thù [xxx], cũng hủy bỏ luôn tính năng tình cảm".

Toát mồ hôi nha, nhưng nói vậy cũng phải. Thời trung học, Trần Húc có thằng bạn, vì chơi game mà điên điên, thậm chí vì chơi dòng game "Final Fantasy" nên thường xuyên trốn học, hay bị Trần Húc khinh bỉ.

Năm đó chơi xong "Final Fantasy 8", cũng vì bản nhạc nền "Eye on Me" mà thằng kia tuyên bố nó đã yêu Rinoa [nhân vật nữ chính trong game] và đời này nhất định phải tìm cho bằng được một mỹ nữ giống Rinoa.

Nhưng khi chơi xong "Final Fantasy X", thằng nhãi này lại vô sỉ tuyên bố mình đã yêu Yuna, mà nghe nói "Final Fantasy VII – Crisis core" sang năm được tung ra thị trường

- lấy thực lực và trình độ kỹ thuật của Square Enix, trong loạt game "Final Fantasy" thì nhân vật chính càng ngày càng đẹp

- không chừng đến lúc đó thằng nhãi này có thể lại yêu nữ nhân vật mới?

(Một năm sau, "Final Fantasy VII – Crisis core" được tung ra thị trường, suy đoán của Trần Húc được chứng thực, quả nhiên tên gia súc kia lại tuyên truyền mình đã yêu Tifa

- một cô gái ảo có mị lực cổ điển Đông Phương)

Chuyện này có thể hiểu được, vì theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật, kỹ thuật 3D ngày càng thành thục hơn, nhân vật ảo ngày càng chân thật hơn, làm cho mỹ nữ ảo gần như là một loại tồn tại hoàn mỹ nên không ít người thất vọng trong cuộc sống thật ký thác hết thảy vào nhân vật ảo. Trong nước còn tốt, nghe nói ở Nhật Bản – nơi game nhập vai vô cùng phát triển

- có vài đứa não úng nước đã kết hợp lại với nhau cùng lên lớp giảng bài chính phủ, yêu cầu lập pháp, cho phép được kết hôn với nhân vật ảo...

Cũng may, tuy cái tên "Tiểu Mẫn" hơi bình thường, nhưng hình ảnh của nàng rất "khủng", phải biết rằng kỹ thuật 3D của 80 năm sau đạt tới trình độ không tưởng, diện mạo, dáng người của Tiểu Mẫn đúng là cực phẩm trong cực phẩm, nếu không phải nàng đẹp tới mức hư ảo thì không thể nào nhìn ra được nàng là sản phẩm điện tử.

Thử tưởng tượng một cô gái hoàn mỹ như vậy, lại hiểu ý bạn thì sẽ làm vô số thằng lười biếng tìm bạn gái!

Theo lời Tiểu Mẫn giới thiệu, Trần Húc đã có những hiểu biết ban đầu về cái máy tính tương lai này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!