Nichole trợn mắt há mồm, Quản Dịch trợn mắt há mồm, ngay cả Lưu Lăng Thiên cũng trợn mắt há mồm. Mọi người đều trợn mắt há mồm.
Qua một lúc lâu sau Lưu Lăng Thiên mới điên cuồng hét lên:
-Con mịa mày! Mày mới mắc bệnh dại! Cả nhà mày đều mắc bệnh dại!
Trần Húc cảm thấy mình là đại nhân nên có đại lượng, không cần phải chấp nhất người này nên tận tình khuyên bảo:
-Không phải tôi chửi anh. Anh thật sự mắc bệnh dại đó, nhanh chóng tới bệnh viện kiểm tra đi!
"Ặc" Mọi người đều cảm thấy Trần Húc hơi quá đáng.
Người ta chỉ phun 1 ngụm nước miếng thôi, cũng tại ngươi làm tổn thương người ta trước mà, có cần phải đuổi tận giết tuyệt như vậy không? Sao lại dùng lời độc ác như thế để công kích người ta? Ài,... làm người phải ăn ở có đức một chút nha!
Ngô Nguyên kéo Trần Húc sang một bên, nhỏ giọng nói:
-Lão Tam à, bỏ đi, mày xem kìa, người ta cũng quá đáng thương, mày đừng có đuổi tận giết tuyệt như vậy.
Lão Đổng cũng nói:
-Đúng vậy, làm người phải khoan dung độ lượng, dù sao mày cũng không có tổn thất gì, cùng lắm thì lát nữa tụi tao đãi mày một chầu.
Tần Tiểu Ngạn tiếp lời:
-Lão Tam, làm người đừng có nhỏ mọn như vậy, mày xem đi, bạn gái của người ta cũng bị "xúc" đi mất, thôi bỏ qua đi.
Trần Húc dở khóc dở cười:
-Cả tụi mày cũng nghĩ là tao mắng hắn hả?
Tất cả mọi người dùng một loại ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn hắn, trong ánh mắt mang theo lời nói: "Chẳng lẽ không phải sao?!"
-"Tao nói thật đó!" Trần Húc muốn khóc, nói với Lưu Lăng Thiên: "Anh bạn, tuy vừa rồi anh làm chuyện không có đức nhưng tôi không so đo với anh. Có điều anh thật sự mắc bệnh dại rồi, nhanh nhanh tới bệnh viện kiểm tra đi!
-"Mày còn không chịu để yên hả?" Lưu Lăng Thiên phát điên: "Tao thấy mày bệnh thần kinh đó! Tránh ra, tao không thèm chấp mấy thằng bị bệnh thần kinh!"
-"Anh thật sự mắc bệnh dại!"
-"Mày bị bệnh thần kinh!"
-"Anh thật sự mắc bệnh dại!"
-"Bệnh thần kinh!"
-"Bệnh dại!"
-"Bệnh thần kinh!"
-"Bệnh dại!"
...
Cả hai vị đều giống như bệnh thần khinh phát tác, cuối cùng cũng bị lôi ra, cho đến lúc Lưu Lăng Thiên hét to "Bệnh thần kinh" rồi biến khỏi tầm nhìn Trần Húc mới dở khóc dở cười phát hiện nãy giờ mình làm cái gì?!
Mình la hét như thế tất nhiên người ta sẽ tưởng mình mắng Lưu Lăng Thiên, có người tin mới là chuyện lạ!
Nghĩ lại mình dọa nhiều người thế này Trần Húc có chút tức tận và buồn bực, nhưng nghĩ lại thì mình cũng không thể bỏ mặc Lưu Lăng Thiên được, cũng đâu phải thâm cừu đại hận gì, bạn học mắng mỏ vài câu cũng là chuyện bình thường thôi mà. Cho nên Trần Húc chạy lại hỏi Ngô Trữ:
-Có số điện thoại của Lưu Lăng Thiên không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!