Nhảy hết một bản, đám "rơm" và "lửa" trong sân tạm thời yên tĩnh một chút, kéo ra bên ngoài sàn nhảy ngồi uống nước, rồi xem xét cái chân đáng thương của mình. Nói thật, lần này khó mà nói được ai đáng thương hơn ai. Bởi vì đa số nam sinh mang giày da, còn nữ sinh thì mang giày cao gót, vì thế các nữ sinh đang ngồi xem xét "thương tích" trên chân, còn đám nam sinh thì vừa "băng bó" cái chân đau vừa bàn tán xem gót giày cô em nào nhọn...
So với lúc nãy thì không khí giữa hai phe lúc này hòa hợp hơn. Đám sư huynh đang làm công tác hậu cần nói:
Giao lưu khiêu vũ là mầm mống cho "lửa gần rơm" nha, nghĩ lại coi, mới vừa gặp con gái người ta chưa nói được hai câu đã nắm tay kéo đi, lại còn sờ sờ vuốt vuốt eo con người ta nữa, chậc chậc, tao thấy rõ ràng có mấy thằng không chịu buông ra nữa đó!
Trần Húc đi mua 2 bình nước khoáng về, đưa cho Quản Dịch 1 bình, giữ lại 1 bình cho mình – Vốn hắn còn lưỡng lự chưa biết mua gì cho người đẹp thì người ta đã nói "nước khoáng là được", vì thế hắn "bay" đi mua liền.
Trần Húc ngồi cạnh mỹ nữ làm đám còn lại hâm mộ muốn chết, nên thỉnh thoảng có người đi tới làm bộ hỏi Trần Húc "Ăn gì không?", "Mấy giờ rồi?"... Mục đích thật sự là muốn ngắm mỹ nữ gần một chút.
Dù biết mục đích chân chính của bọn kia nhưng Trần Húc không thể nói được gì, bởi vì trong mắt đám súc vật đó thì hắn khiêu vũ với mỹ nữ là một cái tội rất lớn, tay nhỏ đã nắm mà cái eo nhỏ thì cũng đã sờ qua, mình mà dám có ý kiến ý cò thì sẽ mang tiếng là muốn "nuốt riêng mỹ nữ", sẽ bị quần ẩu tới chết mất!
Quản Dịch không có làm dáng hay làm cao gì cả, nếu có người tới hỏi thì nàng luôn mỉm cười ứng phó, trả lời rất khéo, làm cho người ta phơi phới trong lòng.
Trần Húc thầm hô to "Con mịa nó, chịu hết nổi rồi, yêu tinh có sát thương quá khủng!!!". Một người trầm lặng không giống người phàm như Trạm Tinh, hay sôi nổi tựa mèo hoang như Cao Hiểu Tiết đều làm cho người ta khó mà tiếp cận được, nhất là người luôn bình thản đến mức gần như là cự tuyệt người ngoài ngàn dặm như Trạm Tinh.
Nhưng yêu tinh này thì khác, nàng tự nhiên phóng khoáng, không hề có tư thái kênh kiệu của các tiểu thư, cũng không hề có loại cao ngạo xa cách khi nói chuyện với người khác, ai nói chuyện với nàng cũng đều cảm thấy thoải mái, không khéo còn sinh ra ý nghĩ kỳ lạ trong lòng: "Woa, mỹ nhân này coi trọng mình nha".
Hơn nữa, cô gái này lớn lên quá sức gợi cảm, ánh mắt của nàng được gọi là "mắt hạnh" đó nha. Nàng nhìn thằng nào thì thằng đó thấy ánh mắt nàng mang theo ý cười và mị hoặc, nhịn không được sẽ sinh ra tâm lý "mình được nàng coi trọng". Còn nữa, khi nàng cười cũng làm người ta rất khó mà chịu nổi, khóe mắt cong cong như vầng trăng khuyết, làm ta không tự chủ phải nhìn lại nàng thêm lần nữa. Nếu nàng cười to thì lại càng lợi hại nha!
Có một câu để hình dung một người phụ nữ cười to là "Cười run rẩy hết cả người", nhưng yêu tinh này không những cười run cả người nàng mà còn làm run rẩy tâm hồn của thằng nào đang nhìn nàng...
Ngồi cạnh cô gái này một thời gian, Trần Húc cảm thấy mình và nàng gần như là không có gì gọi là "không thể nói", nên thừa lúc mấy thằng kia đi rồi Trần Húc thấp giọng nói với nàng:
"Chị Hai" à, bạn đừng có "phóng điện" nữa được không?
Quản Dịch cười:
Mình đâu có phóng điện! Sao bạn nói vậy?
Trần Húc lắc đầu thở dài:
Ài..., bạn không cảm giác được gì sao? Mấy thằng vừa rồi khi tới đây thì cả người đầy mùi dấm, lúc trở về thì cả người đầy sát khí!
Quản Dịch hơi hơi nghiêng đầu
Chuyện này có liên quan gì đến mình?
Trần Húc nhún vai:
- Mình thấy người đẹp như bạn thì phải cao ngạo một chút, phải dùng ánh mắt lạnh băng để đuổi đám súc vật đang động dục kia đi. Nhưng bạn làm ơn nhìn lại mình đi, rõ ràng là tạo cho bọn nó có cảm giác "À, thì ra là mình có cơ hội", rồi chúng nó sẽ nhảy vào một cái hố to siêu cấp... Ài, tội nghiệp bọn nó gì đâu!!!
Quản Dịch nháy mắt mấy cái, nói:
- Mình không phải là loại người thích làm dáng, nhưng bạn nói cũng đúng. Tính cách của mình thật sự tạo ra không ít hiểu lầm rồi. Nhưng mình không hề muốn như vậy!
- "Dừng!" Trần Húc khoát tay, cắt đứt lời nàng: "Chị Hai à, phiền bạn chú ý dùm một chút nha, tụi mình mới biết mặt chưa được 1 giờ đó! Mấy chuyện đó có cần phải nói với mình không? Chẳng lẽ bạn cho rằng mình là người tốt tới vậy sao???
Quản Dịch cười:
- Ừ, mình có cảm giác bạn là người rất tốt.
Thấy nàng cười thì Trần Húc thiếu chút nữa bật khóc. "Móa, lại bị phát "Thẻ Người Tốt" nữa rồi!"
Cũng thật kỳ quái! Trần Húc từ nhỏ tới lớn nhân duyên cũng không tệ, thanh danh rất tốt, thậm chí đã rơi vào tai nhiều vị phụ huynh.
Năm đó, ở Trung Học, có một cô bạn xinh đẹp nói chuyện yêu đương sớm, nhưng gia giáo rất nghiêm, có mấy lần nàng hẹn hò với bạn trai rồi về nhà trễ, cha nàng hỏi thì nàng nói "đọc sách với Trần Húc", thế là cha nàng không hỏi tới nữa!
Lúc đó, trong cùng khối có không ít người đẹp có quan hệ rất tốt với Trần Húc, thậm chí họ còn chia sẽ một ít bí mật với Trần Húc, làm cho mấy thằng bạn xung quanh mắng Trần Húc là cầm thú, một mình chiếm hết "tài nguyên".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!