Chương 35: Yêu tinh Quản Dịch\n

Trần Húc biết người này, nàng là Quản Dịch, 1 trong "Tam đại yêu tinh" của Khoa CNTT, người có tướng mạo có thể so sánh với Trạm Tinh và Cao Hiểu Tiết.

Cách ăn mặc của nàng hôm nay làm Trần Húc phải há hốc mồm, cảm giác đầu tiên của hắn là "quá nóng"!!!

Cái váy màu đen dài ngang gối, một đôi chân trắng như tuyết, trên chân là một đôi giày cao gót, hết sức gợi cảm

Tóc của nàng mềm mại như thác nước, gió nhẹ thổi tóc bay bay.

Không thể không nói, thời đại này rất hiếm có người để tóc dài ngang hông như nàng.

Điểm chết người là cái váy này không có tay! Đôi bờ vai trắng như tuyết lộ ra bên ngoài. Cổ áo hơi thấp nhưng không đến mức "thấy cả rốn", tuy vậy vẫn có thể thấy thấp thoáng cặp ngực như tuyết và một cái khe thật sâu...

Dám ăn mặc thế này sao?!

Sinh viên hiện giờ vào năm nhất đại học thì khoảng 17, 18 tuổi, cho nên, nữ sinh còn chưa phát tục hoàn toàn, hơn nữa năm cuối trung học phải liều mạng học hành nên tri thức thì bị nhồi nhét đầy nhóc, làm đầu to ra nhưng thân thể thì không thể nào phát triển nổi, rất nhiều nữ sinh nhìn giống hệt như que diêm vậy!

Trần Húc với kinh nghiệm nhiều năm nhìn lén xxx trong máy tính của cha, nhìn một cái là biết: "yêu tinh" trước mắt này ít nhất là cỡ C!

Cỡ này thì không dám nói "ngạo thị thiên hạ" ở Đại học Tổng Hợp, nhưng nếu so với năm nhất thì tuyệt đối thuộc loại "có tầm cỡ"! Thêm nữa, yêu tinh này khá cao ráo, nên dáng người thuộc loại có "tỷ lệ vàng"! Nếu nữ sinh béo thì ngực sẽ to, ví dụ như Tiểu Hoa cô nương chẳng hạn, chính là ngực E nhưng... bụng F! Còn yêu tinh này thì không có chút mỡ thừa nào, cho nên rất là đáng quý.

Trần Húc ngây người một lúc nhưng kịp tỉnh táo lại, vội vàng đáp:

 Đúng vậy, trong này đang tổ chức vũ hội.

Sau đó Trần Húc tránh qua một bên, Quản Dịch khẽ gật đầu với hắn để tỏ vẻ cảm ơn. Bởi vì cửa không rộng lắm, nên khi nàng nghiêng người đi vào thì gần như chạm vào Trần Húc, có vài sợi tóc khẽ chạm vào mặt hắn làm hắn có cảm giác ngưa ngứa, đồng thời cũng ngửi được một mùi thơm thoang thoảng.

Không phải mùi nước hoa, hình như là mùi sữa tắm và có một chút mùi... chẳng lẽ là mùi của phụ nữ trong truyền thuyết?

Sau khi Quản Dịch bước vào thì nàng đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người trong đại sảnh. Nàng vốn là đại mỹ nữ lại cố ý ăn diện thì người khác không muốn chú ý nàng cũng khó.

Nàng nhìn quanh thì thấy mọi người đều có đôi có cặp vì thế cười nói:

 Hình như mình tới không đúng lúc, không có bạn nhảy rồi.

Ruột của đám súc vật như bị thắt lại! Nghĩ thầm: "Mình tới sớm như thế để làm cái đíu gì?"

Nếu không phải sợ bị ăn tươi nuốt sống thì chắc chắn sẽ có thằng bỏ bạn nhảy bên cạnh để chạy về phía mỹ nữ. Còn trong lòng đám con gái thì có mùi chua chua của dấm, đồng thời cũng có bộ dáng vui sướng khi người khác gặp họa.

Nichole cũng sửng sốt khi thấy một cô gái xinh đẹp như vậy, sau đó cười xấu xa trong lòng, nhất định là đám súc vật này đang rất bực bội trong lòng, nhất là Ngô Trữ, hắn đang hận không thể đập Trần Húc một trận vì hắn nghĩ "Nếu không có tiện nhân này thì bạn nhảy của mình chắc chắn là mỹ nữ này chứ không phải là vị Như Hoa này, à không, là Tiểu Hoa cô nương".

Nichole dùng một loại ngữ khí quái dị nói:

 Bạn nhảy hả? Nếu ở đây không còn nam sinh nào rảnh thì tôi...

Vốn nàng đang định nói "Tôi sẽ làm bạn nhảy với bạn, tôi nhảy khá lắm đó"

Nhưng lúc này âm thanh Trần Húc vang lên:

 Ai nói không còn ai? Không phải tôi cũng chưa có bạn nhảy sao?

Nichole nhìn hắn với ánh mắt rất kỳ quái:

 Không phải cậu vừa đau đầu vừa đau chân hả? Sao chưa chịu đi phòng Y tế?"

Trần Húc không biết xấu hổ nói:

 Không sao, hiện giờ hết đau rồi.

"F..k" Mọi người, kể cả Nichole, đều mắng thầm trong bụng một câu "Tiện nhân", nhưng Trần Húc lại đắc ý cười hắc hắc, lộ cả hàm răng ra ngoài, sau đó đưa tay ra nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!