Chương 29: Trừng phạt Snake!\n

Sau khi tin tức này được phát ra, mọi người đều trầm mặc, trong đó có cả Trần Húc.

Những người khác cảm thấy yêu cầu này của Bảo Bối Màu Lam tuy là "hợp lý", nhưng chưa chắc là "hợp tình". Còn Trần Húc thì lại đang suy nghĩ: nếu giao kỹ thuật này cho quân đội thì có bị người ta phát hiện bí mật của mình hay không? Dù sao nó cũng là kỹ thuật đi trước thời đại tới 80 năm!

Thật ra bản thân Trần Húc cũng không có ý kiến gì, bởi vì cái tường lửa này nằm trong tay hắn chỉ tổ "phí của trời", có thể cống hiến cho quốc gia thì hắn rất nguyện ý. Đương nhiên, loại cống hiến này có điều kiện tiên quyết là phải bảo vệ tốt chính mình. Dù sao Trần Húc cũng là người ích kỷ, nếu quốc gia muốn lục lọi cái siêu cấp máy tính của hắn thì nói thế nào Trần Húc cũng sẽ không đồng ý.

Loại chuyện này Trần Húc không thể nào quyết định được, vì thế liền hỏi Tiểu Mẫn:

- Tiểu Mẫn, nếu ta giao tài liệu của cái tường lửa này cho người khác thì người ta có thể phát hiện ra nó là kỹ thuật của tương lai hay không?

- Không thể được, vì xuất phát từ nguyên tắc giữ bí mật nên các bản vá lỗi và tường lửa bày ra trên 2 trang web này toàn bộ sẽ tự động được xóa bỏ sau 12 tiếng đồng hồ, với trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại sẽ không thể nào phát hiện và phân tích được.

- Ta không phải có ý này. Mà ta muốn "chuyển giao công nghệ", muốn tặng cái tường lửa này cho người ta, hơn nữa còn công khai các tri thức kỹ thuật của nó cho bọn họ. Ta làm vậy thì có làm bại lộ thân phận của chúng ta hay không? Có thể bại lộ kỹ thuật này đến từ tương lai không?

- "Hẳn là không bại lộ," Tiểu Mẫn nói tiếp: "Bởi vì hiện giờ tôi chỉ lợi dụng các dữ liệu trong kho để tạo ra các bản vá. Kỹ thuật của các bản vá này không vượt qua năm 2015. Còn phần nhân của tường lửa thì tuân theo quy tắc hoạt động tuần tự của máy tính hiện tại, cho nên nó cũng không vượt thời đại quá xa. Khi người khác nghiên cứu thì nhiều nhất chỉ là phát hiện ra các lổ hổng mà trước đây bọn họ không biết, chắc là không ai liên tưởng đến máy tính tương lai cả"

Đám Bảo Bối Màu Lam cũng đang rầu rỉ. Sẽ có giá cả thế nào đây?

Dùng ánh mắt chuyên nghiệp của một lập trình viên mà xét thì giá trị của cái tường lửa này không thể tính toán được! Nếu SM. MH tuyên bố sẽ bán cái tường lửa này ra thì có trời mới biết các công ty an ninh máy tính sẽ bỏ ra cái giá điên cuồng cỡ nào? 30.000.000? 50.000.000? Nhưng đơn vị tiền chắc chắn sẽ là USD!

Tuy quân đội Trung Quốc không thiếu chút tiền đó nhưng họ phải giải trình thế nào khi phải bỏ ra số tiền khổng lồ như thế chỉ để mua một cái tường lửa? Dù cho nó mạnh mẽ thế nào thì cũng chỉ là một phần mềm mà thôi!

Vượt qua 10.000.000 nhân dân tệ thì Bảo Bối Màu Lam không thể làm chủ. Nhưng cái giá này thật sự làm nàng phải ngượng ngùng nếu nói ra, cho nên nàng chỉ có thể gọi điện thoại để xin chỉ thị của cấp trên.

Sau khi bấm một dãy số, chưa có người bắt máy thì cửa sổ chat lại rung lên, nàng nhìn lại thì thấy là SM. MH gửi cho mình một cái tập tin nén có dung lượng khoảng 300MB.

"Không... Không phải chứ...?!" Bảo Bối Màu Lam nhanh chóng nhận tập tin, cái tập tin này... Chẳng lẽ là...

Nàng hỏi nhưng hắn không trả lời

- không phải là Trần Húc đùa giỡn hay cố ý làm ra vẻ thần bí, mà hắn thấy gửi 300MB sẽ tốn chút thời gian nên tranh thủ đi... "lái" một chút – theo như phép lịch sự trong giao tiếp hằng ngày thì như vậy là bất lịch sự!

Nhưng không ai nghĩ là SM. MH "bất lịch sự" cả, cũng không ai có thể nghĩ ra hắn thật sự chỉ là một con gà! Bảo Bối Màu Lam gửi đi mấy câu nhưng hắn không đáp lại, vì thế không dám hỏi nữa, vì nàng biết, có một số hacker kỹ thuật càng cao siêu thì tính tình càng cổ quái

- như Kevin@Mitter Niko chẳng hạn, hắn từ nhỏ đã quái gở, không thèm để ý tới ai cả.

Snake ngưng tấn công, vì sau khi phát hiện đại hồng thủy [DDOS] không có hiệu quả thì họ bắt đầu thu thập dữ liệu, hy vọng có thể phân tích được thủ đoạn phòng ngự của tường lửa nên phải ngừng tấn công một lúc.

10 phút sau, tập tin được truyền xong, Bảo Bối Màu Lam vừa mở ra đã thấy giật mình, mở to 2 mắt: "Đây là... Tường lửa và mã nguồn của nó?!"

Mã nguồn là gốc rễ của một phần mềm, chỉ cần có mã nguồn sẽ nắm được kỹ thuật và những bí mật bên trong đó!

SM. MH quá hào phóng! Ngay cả giá cả cũng không thèm hỏi!

"Suy bụng ta ra bụng người", Bảo Bối Màu Lam cảm thấy mình thật sự không thể nào hào phóng như thế được. Vì đối với lập trình viên thì một phần mềm mình khổ tâm nghiên cứu ra thì sẽ xem nó như con của mình vậy, nhất là với những thứ mà người khác không biết, thậm chí là phải nhiều năm sau mới có người phát hiện!

Chẳng lẽ hắn thật sự là "hàng hiếm"? Là một hacker truyền thống còn sót lại sao?

Đối phương không nói chuyện thù lao, nhưng Bảo Bối Màu Lam cảm thấy mình cũng làm ngơ là không có phúc hậu nên vội vàng nói:

- Còn thù lao thì thế nào? Chúng tôi không thể lấy không thành quả nghiên cứu cực khổ của ngài được. Xin ngài cho cái giá.

Cực khổ? Trần Húc cảm thấy nếu mình nói 2 từ này thì chắc trên thế giới này không ai dám nói là mình "khỏe" cả. Có câu "được hoa mà không mất tiền thì không đau lòng", hiện giờ Trần Húc cũng vậy, không đau lòng chút nào. Vì thế hắn nói:

- Được cống hiến cho quốc gia là nghĩa vụ và niềm vinh hạnh của tôi, chuyện thù lao đừng nhắc tới nữa

Thấy những lời này, hai tay đang gõ bàn phím của Bảo Bối Màu Lam tạm dừng một chút, sau đó cười khổ xóa hết dòng chữ đang gõ:

- Tôi sẽ thương lượng với cấp trên, tranh thủ lấy giá cả hợp lý cho ngài, dự tính sẽ không thấp hơn 20.000.000...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!