Nhìn diễn đàn đang trực tiếp tình hình chiến đấu, trong lòng Trần Húc nhiệt huyết sôi trào, sau đó hắn liền mở trang , tiếp theo liền thấy một cái danh sách thật dài, toàn là tiếng Anh... xem không hiểu.
- Ọc! Tiểu Mẫn, phiên dịch dùm ta.
Cái danh sách này không hề tạo ra rung động gì đối với một con gà như Trần Húc, nhưng đối với toàn bộ giới hacker thì cái danh sách chỉ để khoe khoang, giống hệt như một tên biến thái giết người hàng loạt đang lẩn trốn nhưng hắn đăng trên trang web giờ nào, giết ai, giết thế nào!
Bất quá Trần Húc không có hứng thú gì với cái danh sách, hắn nhìn tới lui, trái phải, trên dưới nhưng không biết hiện giờ mình phải làm cái gì.
"Ài...!" Trần Húc vò đầu, hắn phát hiện mình thật sự quá gà! Vì thế hắn đành phải ra lệnh Tiểu Mẫn: "Đánh hạ cái server này cho ta!"
Trần Húc cảm thấy mình quá tệ, nếu không có cái máy tính siêu cấp này thì mình chỉ là một con gà, thậm chí là gà trong đám gà! Trường hợp của mình giống hệt một em bé 3 tuổi cầm "thần khí", cái thần khí này quá mạnh, mạnh đến mức không có ai có thể chống đỡ nhưng năng lực của đứa bé thì... hắc hắc.
Trần Húc nghĩ rằng sau khi mình ra lệnh thì thoải mái ngồi hút thuốc, nhìn Tiểu Mẫn phát uy, tấn công như chẻ tre... Nhưng Tiểu Mẫn nói một câu làm Trần Húc choáng váng.
Nàng nói:
- Xin lỗi, nếu không có mật mã để sử dụng quyền hạn cao nhất thì tôi không được phép tấn công có ác ý đối với máy tính của người khác và internet.
Lúc này, Trần Húc đang "kéo" một hơi thuốc lá, nghe câu này hắn bị sặc một hồi, không thể nào... Sao lại có kết quả thế này?!
- "Quyền hạn cao nhất là cái chó gì?" Trần Húc quát lên với Tiểu Mẫn: "Cái máy tính này của ta, không phải ta có quyền hạn cao nhất sao?!"
- Thực xin lỗi, nhưng không phải. Quyền hạn cao nhất được thiết lập khi chúng tôi mới xuất xưởng, đương nhiên nếu ngài có mật mã quyền hạn cao nhất thì cũng có thể tiến hành sửa đổi. Xin hỏi ngài có muốn nhập mật mã hay không?
Nhập cái rắm ấy! Trần Húc ảo não vò đầu, bứt tóc. Tại sao lại như vậy, tại sao, tại sao, tại sao?
Hắn cảm thấy mình thật sự là túng quẫn, thật sự là "thực xin lỗi đảng, thực xin lỗi nhân dân, thực xin lỗi toàn bộ hacker Trung Quốc", càng thực xin lỗi 349 tệ chính mình đã bỏ ra để thuê phòng! Móa, phải chi biết sớm mình đếch giúp được cái gì thì đâu có tốn tiền "ngu"?!
Trần Húc hận không thể chui đầu vào trong máy tính, hắn cầm lấy tóc: "Tại sao lại không thể công kích?!"
- Vì công kích máy tính người khác và internet là trái pháp luật. Theo Điều 3 của Luật sử dụng máy tính: nghiêm cấm hệ thống trí năng công kích máy tính người khác. Hơn nữa...
Tiểu Mẫn đột nhiên nói một câu rất kỳ quái:
- Tôi được chế tạo theo yêu cầu đặc biệt, nhưng cũng không có mở quyền hạn công kích máy tính người khác ra. Bởi vì theo tư liệu: ngài là Trần Húc, là lập trình viên kiêm hacker vĩ đại nhất thế kỷ này. Ngài có địa vị cao nhất trong giới lập trình viên và hacker. Thậm chí ngay cả hệ điều hành của tôi cũng được ngài thiết kế. Cho nên, tôi hoàn toàn không cần phải... Mở ra hệ thống công kích
- "Trần Húc ta... Là lập trình viên kiêm hacker vĩ đại nhất thế kỷ này?" Trần Húc chỉ vào mũi của mình, "Ta có nghe lầm không vậy? Hay là có người trùng tên?"
- Không phải trùng tên. Theo dữ liệu thì ngài đúng là ông nội của Chủ tịch Trần Phỉ.
- "Haiza..." Trần Húc hít thật sâu một hơi, hắn chỉ là một con gà, lấy đâu ra nhiều năng lượng như vậy? Chẳng lẽ là...
Một ý niệm cái không thể ức chế hiện lên trong đầu, Trần Húc tự nhiên là biết bản lãnh của mình, muốn mình đứng đầu thế giới trong lĩnh vực máy tính thì còn khó hơn đội bóng đá nam TQ đoạt cúp vàng World Cup! Phương pháp duy nhất chính là lợi dụng cái siêu máy tính này. Ách, như vậy là mình dùng cái máy tính này để trở thành lập trình viên cao cấp nhất thế giới rồi sau đó lại kêu thằng cháu nội yêu dấu gửi cái máy này về cho mình dùng tiếp?
Chuyện này cũng phiền toái như chuyện trứng có trước hay gà có trước!
- Trong máy tính còn tư liệu gì khác về ta không?!
- Thực xin lỗi, không thể đọc được.
- Do kho dữ liệu bị hư hả?
- Không phải, là do hạn chế về quyền hạn. Nếu ngài muốn biết nội dung thì mời ngài nhập mật mã vào.
- "Đệch mợ, ta chỉ có cái rắm chứ làm gì có mật mã?!" Trần Húc mắng một câu, quyết định không truy cứu vấn đề này nữa, mặc kệ Tiểu Mẫn nói như thế nào thì bây giờ mình chỉ là một con gà, không thể sai được. Mà một nhiệm vụ rất gian khổ đang đặt trước mặt hắn: Đại thần SM. MH làm thế nào để cứu thế giới?!
Vì thế Trần Húc lấy vẻ mặt đau khổ hỏi: "Ngươi thật sự không có cách công phá trang web này sao?"
- Không phải là không có cách, mà là không được phép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!