Trần Húc đi ra ngoài, thấy Ngô Trung giơ cánh tay lên, Tần Tiểu Ngạn đang bôi thuốc lên ngực hắn.
- "Tránh ra tránh ra, để tao xem!" Trần Húc đi tới, làm bộ như không thèm để ý, cúi đầu nhìn chằm chằm ngực phải Ngô Trung, sau đó làm bộ vươn tay trái xoa bóp: "Chỗ này không đau? Chỗ này đau không? Còn chỗ này?", Trần Húc đưa tay quay màn hình cái đồng hồ xuống phía dưới, nên khi hắn đặt cái đồng hồ trên ngực Ngô Trung thì Tiểu Mẫn bắt đầu dùng sóng siêu âm để chẩn đoán bệnh, nhanh chóng đưa kết quả ra màn hình.
- "F..k, Lão Tam, mày đừng có giỡn nữa!" Đổng Thanh Khiết khinh bỉ liếc nhìn Trần Húc một cái, sau đó nói:
- Sư huynh, ký túc xá sắp đóng cửa rồi, tụi em đi trước. Nếu anh thấy không được thoải mái thì lập tức đi bệnh viện khám nha, đừng cố chịu đựng.
Ngô Trung cười phất tay: "Không sao, không sao, anh cảm thấy xức thuốc rồi thì đỡ hơn nhiều!"
- "Sao mà "không sao" được!" Trần Húc ở bên cạnh lập tức nhảy dựng lên, tay giữ chặt Ngô Trung, miệng hô: "Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tứ, gọi 120 [số cứu thương ở TQ] mau!"
Thấy Trần Húc như bị lửa thiêu mông, Ngô Trung cười nói "Chú bị sao vậy, anh dâu có sao!"
- "Còn "không có sao" nữa hả!" sắc mặt Trần Húc vô cùng nghiêm túc: "Đệch, Lão Đại đừng lo, gọi cứu thương mau! Bây giờ sư huynh bị dập lá lách và xuất huyết nội, không đưa nhanh tới bệnh viện là xong đời đó!"
Nghe lời này, sắc mặt mọi người nháy mắt biến thành trắng bệch, Ngô Nguyên nhìn Ngô Trung mắt một cái, lập tức lấy di động gọi 120, mép miệng Ngô Trung run run, sau khi Ngô Nguyên cúp điện thoại mới nói:
- Không... không phải chứ?
Khác với đám Trần Húc, bản thân hắn học ngành Y, tuy thường xuyên trốn học hoặc đi học thì không thèm nghe giảng, tới lúc thi thì xem sơ qua bài một chút, thi xong thì trả lại bài cho lão sư. Nhưng dù sao thì hắn cũng học ngành Y nên phải biết một chút, vừa rồi hắn không nghĩ theo hướng nghiêm trọng, nhưng giờ được Trần Húc nhắc nhở, Ngô Trung lập tức nhớ tới các triệu chứng của bệnh này được ghi trong sách, nó hoàn toàn khớp với những triệu chứng của mình!
Dập lá lách làm cho xuất huyết nội là một loại chấn thương thường thấy, do ngoại lực tác động, nguy hiểm nhất là: lúc bị thương, nếu đương sự không có vấn đề quá lớn thì thường không để ý, rồi không đi bệnh viện đúng lúc thì rất có thể sẽ làm cho xuất huyết càng lúc càng nhiều, dẫn đến tính mạng gặp nguy hiểm!
Không khí trong phòng lập tức nặng nề, cúp điện thoại, Ngô Nguyên mới lén lút lôi kéo Trần Húc, nói: "Lão Tam, mày đừng có giỡn kiểu này nha"
Trần Húc nói: "Tao cũng hay đùa giỡn một chút, nhưng chuyện này là tao nói thật đó!"
5 phút sau, xe cấp cứu "Hụ hụ..." chạy tới, cả đám ba chân bốn cẳng khiêng Ngô Trung lên xe, sau đó lại "Hụ hụ" chạy đi... Đám Trần Húc không được lên xe.
- "Mịa,... Đuổi theo!" Ngô Nguyên nói: "Tối nay khỏi ngủ!"
-
Cả đám chạy ra cổng trường, đứng đón cả buổi mới bắt được một chiếc taxi, khi chạy tới bệnh viện tỉnh thì được bác sĩ thông báo: Ngô Trung thật sự bị dập lá lách, khoang bụng xuất huyết tới 1.000 ml, hiện giờ đã được đưa vào phòng giải phẫu khẩn cấp.
Nghe chuyện này, 3 thằng kia nhìn Trần Húc với ánh mắt khác, nghe bọn hắn kể lại quá trình phát hiện bệnh, vị bác sĩ kia hỏi:
- Em học ngành Y hả? Phải biết rằng chứng dập lá lách này rất phiền toái, vì lúc đó, người bị thương thường không có vấn đề gì lớn, đến khi xuất huyết quá nhiều mới cảm thấy đau bụng dữ dội, thậm chí là bị sốc. Khoảng thời gian này dài ngắn tùy lúc, nếu vết thương nhỏ thì có thể kéo dài cả tháng mà không biết.
Trần Húc đành phải gật đầu nói "Mẹ em là y tá" – vì mẹ hắn thật sự là y tá trưởng ở bệnh viện huyện nơi hắn ở.
Vừa nói như thế thì hắn dễ dàng "qua cửa". Trên mặt mấy người kia đều xuất hiện vẻ "À, Thì ra là thế", vị bác sĩ nói:
- Lần này cũng nhờ có em, nếu hắn giữ được cái mạng là nhờ em đó. Ài..., có nhiều người bị dập lá lách mà không chữa trị kịp thời nên không thể cứu, cũng may là hắn được đưa tới sớm, chắc giải phẫu cũng không có gì khó khăn.
Sau đó, vị bác sĩ hỏi tiếp:
- Mấy đứa học chung hả? Chuyện này tốt nhất là báo cho người nhà của hắn, mấy đứa có số điện thoại nhà hắn không?
Mấy người đều lắc đầu nói "Không có", cuối cùng gọi điện thoại báo với Chủ nhiệm Trần: Có một sinh viên năm tư, Khoa Y Học, tên Ngô Trung, bị dập lá lách, đã đưa vào bệnh viện, hiện giờ đang được phẩu thuật, nhờ lão Trần liên hệ với Chủ nhiệm Khoa của Ngô Trung, sau đó báo với người nhà của hắn.
Không ngờ 20" sau, có mấy chiếc xe kéo rèm bít bùng đậu trước cửa bệnh viện, sau đó có một đám người hùng hổ chạy tới đây.
Dẫn đầu đám người hùng hổ đó chính là Chủ nhiệm Trần kính yêu của bọn họ, vừa thấy đám Trần Húc, ổng chạy lên, hỏi:
- Ngô Trung đâu? Tình huống thế nào? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Trần Húc nuốt một ngụm nước miếng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!