Khi Trần Húc rời khỏi thế giới ảo của Tiểu Mẫn đã thấy mình nằm ở trên một cái giường bệnh trắng toát. Cả đám Ngô Nguyên, Tần Tiểu Ngạn, Đổng Thanh Khiết và một người khác đang ngồi đánh xì phé [xì tố / poker], người này thoạt nhìn chỉ lớn hơn mình vài tuổi, mặc cái áo blouse màu trắng [thường thấy bác sĩ mặc].
Trần Húc tháo cái tai nghe xuống nói:
- Ê, đây là đâu? Sao giống nhà tang lễ thế!
Vừa thấy Trần Húc tỉnh lại, đám Ngô Nguyên bỏ bài xuống, đi tới nói:
- Lão Tam, mày không sao chứ?
- "Có sao? Tao có thể có chuyện gì?" Trần Húc rất ngạc nhiên.
- "F..k!" Ngô Nguyên vừa nghe đã phát hỏa, chỉ vào cái mũi của mình nói:
- Lão Tam, vừa rồi mày gặp ác mộng gì vậy? Lăn lộn như con quay trên giường. Mịa, lão tử, còn tưởng mày nằm mơ bị "Phù Dung tỷ tỷ" [một 3 "mỹ nữ dao kéo" nổi tiếng của làng CBiz, gồm: Phù Dung, Quách Mỹ Mỹ, Angela Baby] cưỡng gian, nên mới hảo tâm gọi mày dậy, kết quả là mày "tặng" cho mấy cái bộp tay, làm tao ngã xuống đất, còn rơi cả mắt kính!
- "Ọc!" Trần Húc ngồi bật dậy, nói:
- Không phải chứ? Lão Đại, tao không biết. Ách, vừa rồi tao gặp ác mộng, thấy bị người ta PK [đồ sát, cái này ai chơi game online đều biết chứ?], lúc đó có cảm giác giống như có người đánh tao, nên tao phải phản kích, không ngờ đánh trúng mày?!
Vừa nghe xong, mấy người đều cười, nói:
- Không phải mày mơ thấy bị Cao Hiểu Tiết PK chứ? Tao nghĩ không phải chỉ PK thôi đâu, chắc chắn là mày làm chuyện gì có lỗi với con gái người ta trong mơ rồi, phải không?
Trần Húc không chút do dự, so đấu ngón giữa với bọn kia, sau đó thấy bộ bài nằm trên bàn, hắn buồn bực nói:
- Vậy là tụi mày kéo tao tới đây? Chỗ này hình như là phòng y tế trong trường hả? Tao chỉ gặp ác mộng thôi, có cần kéo tao vào phòng y tế không? Còn nữa, nếu tao nằm ở đây thì tốt xấu gì cũng là người bệnh, tụi mày tự nhìn lại mình xem, coi bộ đánh bài rất vui vẻ nha, tụi mày không có lương tâm hả?
Ngô Nguyên nói:
- F..k, ai mà biết mày gặp ác mộng đâu? Tụi tao tưởng mày bị điên nên cố gắng đem mày tới đây, mệt chết mịa! Ai ngờ bác sĩ kiểm tra, mày đíu có bệnh gì, chỉ đang ngủ thôi. Mà cũng lạ, tụi tao khiêng mày tới đây vậy mà cũng không tỉnh, trên đời không có ai ngủ tới trình độ như mày, có thể kêu mày là "Thần Ngủ" rồi!
Trần Húc nghĩ thầm, đâu phải tao không tỉnh, lúc đó tao đang chơi game mà. Lúc này hắn nhìn về phía người có dáng vẻ thư sinh, mặc áo blouse, nói:
- Anh là bác sĩ hả? Hạnh ngộ hạnh ngộ
Thật ra Trần Húc đang oán thầm trong lòng, trường học quá vô trách nhiệm! Vừa nhìn đã biết người này vừa tốt nghiệp, vạn nhất sau này trong trường có sinh viên hay giáo sư nào xảy ra chuyện thì hắn có thể cứu người được không?
Tên kia đẩy đẩy cái mắt kính, vội vàng khoát tay nói:
- Tôi không phải là bác sĩ. Nếu tôi bác sĩ, lại còn trẻ thế này thì tôi đâu có ở cái chỗ không có tương lai này!
Sau đó, hắn nhíu mày giống như có chút khó chịu, lấy tay đè phía dưới ngực trái, rồi cười nói:
- Làm quen nha. Tôi là Ngô Trung, sinh viên năm tư, Khoa Y Học, đại học Tổng hợp, đang thực tập ở đây
- Thì ra là sư huynh!
Trần Húc theo bản năng thò tay vào túi quần tìm thuốc lá, nhưng phát hiện mình chỉ mặc cái quần cộc rất mát mẻ, vì thế ngượng ngùng cười cười.
Ngô Trung cũng cười theo, móc một gói thuốc từ trong túi áo blouse rồi ném cho hắn:
- Làm một điếu đi, nhưng đừng có hút ở đây, lại đằng cửa đi
Trần Húc cầm lấy hộp thuốc lá:
- Wow! "Trung Hoa"?! Sư huynh, anh sang quá vậy?!
Ngô Trung cười, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!