Lúc Trần Húc trở lại phòng ngủ thì toàn thân không có chỗ nào không đau.
"Bà chằn, xem như ngươi lợi hại! Đừng để rơi vào trong tay ta, nếu không thì... hừ, hừ...!" Trần Húc nằm rên rỉ trên giường, tức giận trong lòng, bây giờ là mùa hè tại sao trong phòng ngủ không có máy điều hòa, lại thêm trên giường chỉ có chiếc chiếu, lúc bình thường thì nằm ngủ rất thoải mái, nhưng đối với người toàn thân dau đớn như hắn hiện giờ thì đúng là cực hình, hắn đang cần nằm nghỉ ngơi trên một cái giường có nệm mềm, có thể trải chăn dày phía dưới nhưng sẽ bị nóng chết mất!
Tần Tiểu Ngạn rất đồng tình liếc mắt nhìn Trần Húc một cái nói: "Huynh đệ, sao mày chọc giận nữ ma đầu này làm chi?"
Bộ dáng Trần Húc huấn luyện hôm nay đều lọt vào mắt hắn, thật sự là bi thảm kinh thiên động địa, nếu nếu đổi lại là mình, Tần Tiểu Ngạn tự thấy không thể kiên trì nổi.
Thủ môn là một tồn tại đặc biệt trong sân bóng, là người duy nhất có thể quang minh chính đại lấy tay chạm bóng, phương pháp huấn luyện cũng khác xa những cầu thủ khác.
Huấn luyện trụ cột của Thủ môn là cố gắng ôm quả bóng vào trong lòng, trong ngực, phương pháp huấn luyện cơ bản cũng rất đơn giản: hai thủ môn huấn luyện cho nhau, ném bóng để đối phương chụp lấy.
Không chừng Trần Húc thật sự có thiên phú làm thủ môn, hắn có thể thoải mái cản được hầu hết bóng do Cao Hiểu Tiết ném tới. Vì thế Trần Húc đắc ý vênh váo bắt đầu cười ha ha, nói mình là thủ môn kỳ tài hiếm có, sau này trọng trách giữ gìn hòa bình thế giới sẽ nằm trên vai mình. Sau đó hắn kiêu ngạo ngoắc ngoắc ngón tay với Cao Hiểu Tiết, nói "Cô bé, đổi tư thế mới cho khó một chút đi!"
Đúng là tự mình muốn chết!
Nếu không phải bộ dáng hiện tại của Trần Húc thật sự rất thê thảm thì ngay cả Tần Tiểu Ngạn cũng thấy thật sự không đáng để thông cảm! Thằng nhãi này hoàn toàn là tự làm tự chịu! Nhưng thấy Trần Húc nằm kêu rên trên giường, hắn cũng không đành lòng nói thêm gì nữa.
Chẳng trách Trần Húc bị chỉnh thảm như vậy. Thật ra Cao Hiểu Tiết cũng không phải là người bốc đồng, sau khi thấy Trần Húc có tiềm chất của một thủ môn, nàng thật sự muốn huấn luyện nghiêm chỉnh cho gia súc này. Nhưng nghe những lời nói Trần Húc, nàng cảm thấy mình giống như người chuyên bán tiếng rẻ cười [gà móng đỏ], mà gia súc này lại giống như là khách làng chơi, ngoắc ngoắc ngón tay với mình: "Cô bé, cười với đại gia một cái coi!"
Vì thế Cao Hiểu Tiết phẫn nộ!
Cao Hiểu Tiết phẫn nộ đáng sợ ra sao? Hiện giờ trong đại học Tổng hợp chưa có ai biết, nhưng bạn bè trước kia của nàng lại tận mắt chứng Cao Hiểu Tiết trong cơn phẫn nộ đã ăn một hơi hết 14 túi lớn khoai tây chiên...
Hiện giờ, Cao Hiểu Tiết lấy phẫn nộ như khi ăn 14 túi khoai tây chiên phát tiết toàn bộ lên người Trần Húc, kết quả có thể tưởng tượng được.
Huấn luyện nâng cao của Thủ môn là nằm trên mặt đất, sau đó, trợ lý đứng trước mặt hắn, ném bóng trong phạm vi hắn có thể bắt được để hắn chụp bóng.
Hiện giờ Trần Húc đang tập luyện bài này. Vừa mới bắt đầu thì cảm giác còn tốt, nhưng được một lúc thì hết chịu nổi!
Bởi vì hắn phải ngồi dưới đất, Cao Hiểu Tiết lại cố ý ném bóng sang hai bên, hơn nữa cô bé này rất độc ác, nàng không ném quá xa làm Trần Húc không thể với tới, nhưng mỗi lần ném, nàng đều nhắm vào vị trí Trần Húc phải kiệt lực xoay người ngã xuống đất mới với tới được, vì thế mỗi lần ném, nàng đều làm Trần Húc phải dốc hết sức lực ngã xuống đất.
Hơn nữa huấn luyện này cũng không phải là trợ lý ném bóng, thủ môn chụp lấy là được, sau khi bắt được bóng, thủ môn phải nhanh chóng ném bóng lại cho trợ lý, sau đó trợ lý lại ném tiếp, mà lần ném sau sẽ ném hướng ngược lại, còn thủ môn thì té trên mặt đất, chưa kịp ngồi dậy...
Đây là một loại huấn luyện nhắm vào tốc độ phản ứng của thủ môn, người mới bắt đầu huấn luyện thì mệt mất cái mạng già chứ chẳng chơi.
Nhìn Trần Húc hiện tại sẽ biết, lần này hắn phải chụp ít nhất là 500 quả, thắt lưng đau như muốn đứt lìa rồi!
Trần Húc từng có vài lần rất muốn đầu hàng, nhưng vấn đề là: một người đàn ông làm sao có thể đầu hàng trước mặt cô em Giang Nam kiêu ngạo này được?!
Cao Hiểu Tiết cũng là một người có tính tình quật cường, thấy Trần Húc mệt thở như chó, nàng cũng mềm lòng. Nhưng thằng này luôn ngoan cường chống đỡ, nàng cũng phải kiên cường chống lại hắn. Hai người cứng đầu gộp chung lại, kết quả là bây giờ Trần Húc nằm rên như sắp chết!
Cuối cùng, Trạm Tinh nhịn không được, nói mình đói bụng phải đi ăn cơm, lúc này Cao Hiểu Tiết mới có cớ xuống thang, nói hôm nay huấn luyện đủ rồi, sau đó đi theo Trạm Tinh. Nhưng trước khi đi, nàng không quên quăng một trái lựu đạn: "Ngày mai tiếp tục"
"Không đùa chết ta chắc nàng không cam lòng đâu! Ái da!" Nhìn Trần Húc nghiến răng nghiến lợi, Tần Tiểu Ngạn bất đắc dĩ lắc đầu, mặc cái quần lót tiêu sái đi vào trong phòng tắm.
Thấy trong phòng không có ai, Trần Húc lén lút gọi Tiểu Mẫn, hắn phát hiện có thể liên hệ với Tiểu Mẫn thông qua tai nghe [earphone: loại nhét trong lổ tai, headphone: loại đeo trên đầu], như vậy, người khác không biết còn tưởng là hắn đang gọi điện thoại.
"Tiểu Mẫn, siêu cấp máy tính có cái gì... À không, có phương pháp mát xa không? Toàn thân ta đau muốn chết!"
"Theo kết quả của phần mềm "Kiểm tra sức khỏe", thân thể ngài đang mệt mỏi quá sức, trong cơ thể có quá nhiều a
-xít lac
-tic mà làm cho các cơ bị đau, đề nghị sau này ngài ít vận động quá độ như thế này, không có lợi cho thân thể ngài"
"Vấn đề là ta đã quá mệt mỏi..." Trần Húc có vẻ mặt cầu xin, "Có thể biến thành máy mát xa không? Mệt chết ta!"
"Thực xin lỗi, tôi không thể hoàn thành yêu cầu của ngài, nhưng tôi sẽ ghi lại ý kiến của ngài, để cải tiến cho thế hệ thứ hai [Tiểu Mẫn là thế hệ thứ nhất] trong tương lai"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!