Trần Húc chơi game Winning Eleven
- là game bóng đá rất xuất sắc của KONAMI, Nhật Bản
- cũng khoảng 10 năm rồi.
Lẽ ra, một thằng chơi game bóng đá thời gian lâu như vậy thì hứng thú đối bóng đá nhất định là không nhỏ, nhưng kỳ quái là: Trần Húc hiểu rất rõ ràng các quy tắc, biết rõ đội hình của những đội bóng nổi tiếng thế giới, nhưng cho đến bây giờ hắn chưa từng học bóng!
Thật ra, không phải Trần Húc không đá bóng, là một thanh niên nhiệt lực bắn ra bốn phía, tràn ngập khát khao với cuộc sống sao không tham dự thể loại vận động này được?
Lần đầu tiên Trần Húc đá bóng là năm 1999, lúc ấy tuyển nữ Trung Quốc như hoa hồng nở rộ.
Nhưng trời không chiều lòng người, hoặc là nói lão thiên gia không muốn nhìn thấy một thiếu niên tốt rơi vào vòng xoáy của bóng đá – lúc đó hắn rất thích đá bóng, mỗi ngày đều trốn học đá bóng với đám bạn, khiến thành tích học tập vô cùng thê thảm
- cho nên, trong một buổi đá bóng, Trần Húc ra sân chưa đầy 5 phút, hắn dùng mũi chân (là mũi chân, đám gà không trải qua huấn luyện chính thức khi đá bóng sẽ dùng mũi chứ không phải lưng bàn chân) hung hăng sút bóng, bất hạnh là trên cái sân bóng rách nát đó thò ra một tảng đá nhọn... Tiếp đó, Trần Húc ôm chân, lệ rơi đầy mặt, bị đưa vào bệnh viện, sau đó, bàn chân phải của hắn thiếu mất nửa ngón...
Trần Húc cảm thấy mình thật sự đã trải qua một hồi thảm kịch nhân gian, còn bi thảm này gấp mấy lần so với diễn viên đóng vai Âu Dương Phong sử dụng Ngũ Hành Độn thổ thuật, đầu bị đập vào đá hoa cương. Cho nên, giấc mộng bóng đá một thiếu niên nhiệt lực bắn ra bốn phía, cứ như vậy thất bại. Còn Trần Húc thì do bị thương nên tránh được bị đòn tét mông nhưng không thể tránh được màn "song ca" làm mệt lỗ tai của cha mẹ mỗi ngày.
Qua 10 năm, một lần nữa Trần Húc đứng trên sân bóng, vì để lấy phong cách, hắn còn đặc biệt đi mua một đôi giày chơi bóng hiệu Song Tinh, 18 đồng một đôi.
Trần Húc trên sân bóng đang kêu oa oa, đá đến bây giờ, hắn phát hiện ngay cả bóng mà mình còn chưa chạm vào được – trong game thì mấy cầu thủ bèo nhất cũng có thể sút cầu môn, ai ngờ mình thì cả bóng còn chưa chạm được nói gì đến sút bóng – trình độ mình bây giờ còn thua xa đám đầu heo trong tuyển quốc gia!
Chạy vòng vòng mệt mỏi, mồ hôi tuôn như tắm, nhưng không sờ được quả bóng, Trần Húc ảo não tiêu sái ra khỏi sân, Vương Đống vỗ vai của hắn, an ủi: "Quên đi, lần đầu đá bóng đều là như vậy, năm tao học tiểu học cũng vậy thôi"
"Nói vậy là trình độ hiện giờ của mình chỉ bằng lúc hắn học tiểu học?" Nghe Vương Đống an ủi, Trần Húc càng muốn khóc.
"Hiện giờ bạn biết bóng đá khó chơi thế nào chưa?" Không biết Cao Hiểu Tiết đến bên cạnh lúc nào, đang chế giễu.
Cao Hiểu Tiết hôm nay mặc đồ thật khỏe khoắn, phía trên là một cái áo thun ngắn, không có tay, phía dưới là một cái quần short cực ngắn. Cặp đùi trắng như tuyết lộ hết ra ngoài, hấp dẫn vô số tròng mắt của đám gia súc trên sân thể dục.
Trần Húc toát mồ hôi, nói "Là do tôi không cẩn thận nên nói nhầm thôi, có cần phải đả kích tôi như vậy không?" Hắn còn muốn trách móc vài câu, đột nhiên thấy sau lưng Cao Hiểu Tiết có một cô gái đang im lặng nhìn sân huấn luyện.
Trạm Tinh?! Sao nàng tới đây?
Trạm Tinh hôm nay mặc một cái áo sơ mi màu trắng và quần jean màu xanh lam, nàng tùy ý đứng ở nơi đó, mái tóc nhẹ nhàng lay động theo gió đêm, thật xinh đẹp giống như một bức họa.
"Woa? Sao bạn đỏ mặt?" Đột nhiên Cao Hiểu Tiết bên cạnh kêu một tiếng giống như phát hiện đại lục mới, sau đó ôm Trạm Tinh cười ha ha nói: "Ai da, nhìn Tinh Tinh nhà tui hả? Sao đỏ mặt? Ài, Tinh Tinh à, bạn có mị lực thật lớn đó!"
Trần Húc bị nàng trêu ghẹo, cảm thấy mặt thật sự có chút đỏ, nhưng hắn thấy nếu mình giải thích thì nhất định sẽ bị Cao Hiểu Tiết chụp lấy làm đề tài trêu chọc đến chết mất, vì thế cố ý nói: "Đúng vậy, đúng vậy. Tui có thói quen vừa thấy mỹ nữ là đỏ mặt, có sao không? Dù sao lúc tui nhìn thấy bạn thì mặt tui không có đỏ!"
Người này dám nói bổn cô nương không phải mỹ nữ! Cao Hiểu Tiết trừng mắt với hắn, bất quá nàng nhanh chóng hiểu được ý tứ của Trần Húc, sau đó nàng ra vẻ đáng thương ôm Trạm Tinh nói, "Mình đâu phải là mỹ nữ, tất nhiên bạn sẽ không đỏ mặt. Sao có thể so sánh Tinh Tinh của chúng ta được? Tinh Tinh chúng ta là đại mỹ nữ nha, nếu bạn mời tôi bữa cơm thì tôi có thể tiết lộ cho bạn những tin tức độc nhất vô nhị"
Trạm Tinh nói "Đi chết đi, mấy người cãi nhau đừng có lôi tui vào" Sau đó, Cao Hiểu Tiết cố ý lên mặt nàng một cái, còn nói "Thơm quá", trước khi Trạm Tinh kịp phản ứng thì nàng đã cười hì hì rồi chạy mất.
Hiện giờ còn lại ba người Vương Đống, Trạm Tinh và Trần Húc. Vương Đống đang nhìn biểu hiện của các cầu thủ, Trạm Tinh cũng vậy, Trần Húc cảm thấy mình ở chỗ này thật không có ý tứ, vì thế liền nói với Vương Đống "Sư huynh, em đi trước nha"
Vương Đống ngạc nhiên nói: "Sao lại đi? Xem một chút đi, đám năm nhất mấy chú đa số đều chưa từng tiếp xúc bóng đá. Nên anh định huấn luyện chung cho mấy chú một ít kiến thức cơ bản, chú mày không ở lại huấn luyện sao?"
Trần Húc lén liếc nhìn Trạm Tinh một cái, đột nhiên hắn cảm thấy cái đám trong sân không phải là đang đá bóng mà gào thét giống như một bầy khỉ đang đùa giỡn với nhau. Trong lòng hắn có vài phần hảo cảm đối với cô bé trước mắt này, giống như năm đó mình học trung học đã thầm mến một cô bé. Lúc đó mình rất ngu, vì hấp dẫn sự chú ý con gái người ta nên luôn cố ý gây sự với nàng, hiện giờ nghĩ lại thấy mình quá ngây thơ, không biết hành động gây chú ý đó trong mắt người ta thì mình ngày càng mất điểm.
Trần Húc bây giờ đã hiểu được đạo lý gọi là "bêu xấu không bằng giấu dốt", cho nên hắn không muốn tham dự.
Trần Húc nói: "Em cảm thấy mình không có năng khiếu chơi bóng, để em ngoan ngoãn ngồi ngoài sân cổ vũ là được rồi"
Vương Đống nghĩ một chút rồi hỏi, "Chú mày chạy 100m mất bao nhiêu giây?"
Trần Húc gãi gãi đầu rồi nói: "Đừng cười nha, khoảng 14 giây gì đó"
"Vậy 1.500m?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!