Lúc tới nơi, Trần Húc mới nhìn rõ cô bé này chính là người ngồi cạnh Trạm Tinh và nói "phim xxx" trong lớp học.
Vừa rồi, hắn và Ngô Nguyên mới ăn cơm trong căn tin xong, rảnh rỗi không có việc gì nên đi tới sân thể dục, khi đến cạnh sân bóng thấy bọn Tần Tiểu Ngạn đang đá bóng, hai người sinh ra hứng thú, đứng dựa vào lan can nhìn một lúc, đúng lúc chứng kiến Lưu Quảng để bóng trên mặt đất, sau đó bày ra tư thế đá phạt, nhắm ngay Cao Hiểu Tiết mà sút.
Khoảng cách giữa hai người đại khái khoảng 30m, đối với một cầu thủ thì khoảng cách này sút trúng mục tiêu không phải là chuyện gì quá khó. Với lại, Lưu Quảng dám mặc áo số 23 Real Madrid là do ngoài việc hắn đẹp trai nhất Khoa Hóa thì hắn còn chuyền bóng rất chính xác, nên người này tự cho mình là "Beckham Khoa Hóa học"
Lúc đó Trần Húc không nhận ra Cao Hiểu Tiết, nhưng chỉ cần không phải là thằng ngốc thì có thể nhìn ra ý đồ của người này. Vốn Trần Húc không muốn để ý tới chuyện này, nhưng thấy cô gái kia cực khổ đem nước cho bọn Tần Tiểu Ngạn, Trần Húc liền nhận định nhất định cô gái này là người một nhà. Trần Húc không thể chấp nhận chuyện người một nhà bị khi dễ hoặc bị lừa, vì thế hắn liền chạy tới nhanh như chớp.
Nghe Trần Húc nói như vậy, bọn Tần Tiểu Ngạn bên cạnh
- mới vừa uống nước xong, đang chuẩn bị tiếp tục bóng
- liền vây quanh lại đây, không khí nhất thời trầm xuống.
Lưu Quảng không nghĩ tới chuyện mình bị người ta vạch trần ngay tận mặt, nhất thời xấu hổ nói không nên lời, bộ dáng này của hắn đã chứng minh lời Trần Húc, mà đám bạn của Lưu Quảng
- vốn đang đứng từ xa xem náo nhiệt
- phát hiện tình huống không đúng cũng xông tới.
Cao Hiểu Tiết vẫn cho rằng mình là một người thông minh lanh lợi, ít ra thì IQ của nàng không thấp. Lúc này còn không rõ chuyện gì xảy ra sao? Tuy nàng không biết người bênh vực lẽ phải, nhưng thoạt nhìn thấy hơi quen, hình như là bạn cùng lớp. Dưới tình huống này tự nhiên nàng sẽ tin tưởng bạn cùng lớp.
"Mày nói bậy!" Sau một lúc lâu, Lưu Quảng mới rặn ra được một câu, sau đó nhìn về phía Cao Hiểu Tiết, hắn thất vọng phát hiện, cô gái nhỏ xinh này đang dùng bộ mặt khinh bỉ nhìn mình.
"Biết ngay mà, ai cũng đoán được anh sẽ nói tôi nói hưu nói vượn, lời thoại không có gì mới cả" Trần Húc khinh bỉ nói, "Nếu trong lòng anh không có quỷ, anh có dám thề: "nếu anh cố ý đá trúng nàng thì vợ anh cả đời là xử nữ" trước mặt mọi người không?"
Mọi người ở đây, kể cả Lưu Quảng, đều toát mồ hôi, nghĩ thầm, lời thề này thật sự là rất độc ác, hiện giờ thời đại thay đổi, toàn sinh ra những tư tưởng không thuần khiết như thế.
Sắc mặt Lưu Quảng lúc đỏ lúc trắng, hoàn hảo, trời tối đen nên không ai thấy rõ ràng cả, hắn oán độc trừng mắt với Trần Húc một cái, ngay cả một câu giải thích cũng lười nói, hắn và mấy thằng bạn mặt mày tối sầm, cứ như vậy đi ra ngoài. Đi ra bên ngoài, đám Trần Húc nghe Lưu Quảng nói với người bên cạnh một câu: "Đíu mịa, kiêu ngạo cái gì? Đá bóng mà kêu mỹ nữ theo, không ăn sh. t mới lạ!
Chó má!"
Nghe nói như thế, sắc mặt mọi người Khoa CNTT trở nên vô cùng khó coi!
"Anh đứng lại cho tôi! Có ngon thì lặp lại lần nữa!" Một âm thanh vang lên, mọi người phát hiện người mở miệng chính là Cao Hiểu Tiết!
Lúc biết Lưu Quảng lừa mình nàng cũng không phẫn nộ, nhưng hiện giờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái Giang Nam này lại đỏ lên, chỉ vào Lưu Quảng nói: "Anh có ngon thì lặp lại lần nữa!"
Âm thanh thanh thúy vang dội toàn bộ sân thể dục, có không ít ánh mắt tập trung về phía này.
Lúc này Lưu Quảng có ý muốn tự sát cho rồi, trước mắt bao nhiêu người, ngươi có thể làm cái gì với con gái người ta? Đừng nói là đánh, chỉ sợ cho dù cãi lại một câu thôi đã bị người chung quanh mắng chửi, khinh bỉ nhục đến chết mất!
Hắn nghĩ lúc này mà không nói gì thì sao này không còn mặt mũi lăn lộn ở đại học Tổng hợp này nữa, nên hắn liền bày ra tư thái chó chết nói: "Sao vậy? Kỹ thuật kém mà không cho người ta nói hả? Bóng đá là một môn thể thao chú ý thực lực vận động, tôi ăn ngay nói thật mà. Các người nếu không phục thì chúng tôi cũng không khi dễ, vậy theo lời vừa nói đi, các người năm nhất vậy đấu với đội năm nhất khoa chúng tôi một trận là biết ngay"
"F..k, ai sợ ai!" Cả bọn Tần Tiểu Ngạn đều phát hỏa, cả đám gào lên ầm ĩ.
Cao Hiểu Tiết cắn hàm răng: "Sắp xếp ngày đi!"
Đám gia súc kia cười ha ha, nói "Tụi tao cũng không khi dễ đám lính mới tụi mày, thấy đám tụi mày còn chưa có đồng phục nữa, vậy một tuần sau đi, cho tụi mày thời gian đi bộ đồng phục, rồi huấn luyện huấn luyện, đến lúc đó không thua thảm quá là được"
Quá kiêu ngạo! Đám năm nhất CNTT có xúc động muốn quần ẩu một trận! Trần Húc tức giận, hận không thể đè đầu của thằng này xuống mặt đất, dùng 3 chiêu đánh hổ của Võ Tòng đập cho cái mặt của nó vỡ ra. Bất quá, phía sau đã có người ra mặt giúp hắn, tại cửa vào sân bóng có một thanh âm quen thuộc vang lên: "Đíu mịa, thằng nào trong này đang ăn hiếp sư đệ, sư muội của tao?!"
Trần Húc mừng rỡ quay đầu nhìn, người tới là Vương Đống. Mà đám Lưu Quảng thấy Vương Đống thì sắc mặt đều biến đổi.
"ĐM thằng nào gây sự đâu?" Vương Đống mặc áo thun ba lỗ, mặc cái quần cộc, trên chân xỏ một đôi dép lào [dép lê], nhìn thế nào thì hắn cũng giống giang hồ hơn là sinh viên, nhìn thấy Lưu Quảng, lại thấy Cao Hiểu Tiết mặt đỏ bừng, Vương Đống biết rõ bản tính Lưu Quảng nên không chút khách khí nói với Lưu Quảng: "Lưu Quảng, mày quậy thế nào ở khoa khác thì tao đíu thèm để ý, nhưng Khoa CNTT không phải là chỗ để mày quậy nhá, biến!"
Quá ngưu!
Đám gà năm nhất hết sức sùng bái vị sư huynh này như nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn không ngừng! Chẳng những là do hắn nói chuyện không chút khách khí, bảo vệ bọn họ như gà mẹ che chở gà con, quan trọng hơn là Vương Đống nói khó nghe như vậy – gần như mắng Lưu Quảng như mắng chó – nhưng thằng mặt trắng này chỉ biết nghiến răng, rắm cũng không dám thả!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!